Thần Đạo Đan Tôn

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 2577: Trốn!

05/03/2025 18:24

U Nguyên cũng líu lưỡi, nhưng hắn đối với bí mật trên người Lăng Hàn là càng thêm hiếu kỳ, nếu như hắn có thể nắm giữ tất cả sở trường của Lăng Hàn, vậy hắn nhất định có thể trở thành Đế Tinh m/ạnh nhất.

Hắn cười to, thế tiến công càng gấp.

Lăng Hàn cũng thoả thích ra tay, tu vi của hắn tăng lên quá nhanh, khó tránh khỏi có khuyết điểm căn cơ bất ổn, nhưng mà tử chiến với cường giả như vậy, không thể nghi ngờ có thể tăng lên năng lực thực chiến của hắn trên diện rộng.

Dưới thực chiến, hắn nắm giữ quy tắc mới có thể cấp tốc trở nên thuận buồm xuôi gió.

- Ta nói, cái cánh này của ngươi sao vẫn không có dài ra?

Lăng Hàn chỉ vào một cái cánh của U Nguyên, trước bị hắn ch/ém, tuy hiện tại mọc ra lần nữa, nhưng chỉ như cánh gà, nhỏ đến đáng thương.

- Không đủ ta ăn a.

Hắn giả vờ đáng tiếc.

U Nguyên nổi gi/ận, thực lực của Lăng Hàn yêu nghiệt, lực phòng ngự bi/ến th/ái, nhưng đều không sánh bằng cái miệng của hắn, quả thực có thể làm người tức ch*t!

- Ta muốn gi*t ngươi! Gi*t ngươi!

U Nguyên gi/ận dữ hét, ra tay càng gấp, nếu hắn không tự tay ch/ém gi*t Lăng Hàn, một hơi tuyệt đối không nuốt trôi.

Trong cơn gi/ận dữ, sức chiến đấu của hắn x/á/c thực tăng vụt một đoạn dài, dù thể phách của Lăng Hàn mạnh mẽ, vẫn bị n/ổ đến cả người vết thương đầy rẫy.

Lăng Hàn huyết chiến, chiến ý của hắn cũng rực ch/áy, dựa vào tay U Nguyên đến đ/á/nh bóng mình.

- Gần đủ rồi!

Hai người chiến mười ngày, Lăng Hàn lộ ra nụ cười đi/ên cuồ/ng, lấy ra một chiếc lọ.

- Ăn Tiên dược cũng vô dụng!

U Nguyên uy nghiêm đ/áng s/ợ nói, thể phách của Lăng Hàn tuyệt đối không phải cứng rắn không thể phá vỡ, ở dưới hắn cuồ/ng oanh lo/ạn tạc đã đạt đến điểm giới hạn, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng liền nhất định có thể đ/á/nh tan.

Lăng Hàn kéo nút lọ ra, đổ xuống m/áu tươi đỏ thắm.

- M/áu Tổ Vương!

Con ngươi của U Nguyên nhất thời xông ra ngoài.

U Nguyên đương nhiên chấn kinh rồi, hắn đào hết gia sản của mình, lúc này mới đạt được một phần m/áu Tổ Vương, nhưng Lăng Hàn cũng có thể lấy ra một phần.

Cái này!

Nếu không phải bình này của Lăng Hàn thực quá đầy đủ, hắn cũng hoài nghi có phải Lăng Hàn là dùng th/ủ đo/ạn gì tr/ộm đi cái bình kia trong Không Gian Thần Khí của hắn không, nếu không thì, đối phương dựa vào cái gì đạt được một bình m/áu Tổ Vương?

- Không đúng!

Hắn run một cái, m/áu Tổ Vương này vừa dội xuống, cả người Lăng Hàn đều dựng lên khí tức như lang yên, cuồn cuộn, hóa thành các loại hình thái, các loại phù hiệu, khí tượng này quá kinh người, thật giống như một vị Tổ Vương muốn từ trong m/áu diễn hóa ra.

Đây là, đây là, đây là!

- Tinh huyết Tổ Vương!

Hắn ngơ ngác nói, chỉ cảm thấy trái tim kịch liệt co rút lại, trong ánh mắt tràn ngập không tin.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười:

- Nhãn lực không tệ.

U Nguyên không khỏi vô cùng đ/au đớn, tinh huyết Tổ Vương quá quý giá, cho dù ở Cửu Liên cũng có thể phát huy kỳ hiệu! Tinh huyết a, ngay cả một tên Tổ Vương cũng không có bao nhiêu, tương đương với bộ phận quý giá nhất của Tiên dược.

Hắn h/ận hận nhìn Lăng Hàn, dưới cái nhìn của hắn Lăng Hàn đã là vật trong túi, như vậy tất cả đồ vật trên người Lăng Hàn đều là của hắn.

Nói cách khác, Lăng Hàn đang dùng tinh huyết Tổ Vương của hắn!

Đáng ch*t! Đáng ch*t một vạn lần!

Cửu Liên mỗi bước ra một bước, cho dù Đế Tinh như hắn, không có mấy trăm triệu thậm chí một tỷ năm là đừng hòng, mà nếu như có một bình tinh huyết Tổ Vương, vậy hoàn toàn có thể áp súc một nửa thời gian thậm chí nhiều hơn.

Ngươi nói hắn có thể không khó chịu sao?

- Ha ha, ngươi cũng thật là biết bận tâm.

Lăng Hàn lắc đầu, tiện tay tung lên, trên đất nhất thời nhiều hơn rất nhiều chiếc lọ, hắn kéo ra từng cái, sau đó lại bình bình thả lại trong Hắc Tháp.

Vẻ mặt của U Nguyên từ kh/iếp s/ợ đến mất cảm giác, bởi vì mấy cái bình này đều là m/áu Tổ Vương, thậm chí tinh huyết còn có hai bình!

Khi Lăng Hàn thu hết thảy chiếc lọ vào Hắc Tháp, ánh mắt của U Nguyên cũng biến thành nóng rực kinh người.

Lại còn có hai bình tinh huyết Tổ Vương!

Của hắn, là của hắn.

- Bá, ta không thể không cảm tạ ngươi, đưa ta một cơ duyên lớn như thế.

U Nguyên ngạo nhiên nói.

- Ai, tuy ngươi rất có thành ý mà kêu ta là cha, nhưng những thứ đồ này ta vẫn phải để cho con trai ruột của ta, loại cặn bả như ngươi ta không có hứng thú.

Lăng Hàn cười nói, không để ý chút nào lại trêu chọc U Nguyên một hồi.

Ánh mắt U Nguyên lạnh lẽo:

- Miệng lưỡi lợi hại không giúp được ngươi chút nào!

- Ngươi cắn ta?

Lăng Hàn cười nói.

- Gi*t ngươi!

U Nguyên ra tay, hắn không thể chờ đợi được nữa muốn gi*t Lăng Hàn, cư/ớp đoạt tất cả bảo vật trên người đối phương.

Coi như không có tinh huyết Tổ Vương, chỉ là nhiều m/áu Tổ Vương như vậy cũng đủ để cho hắn đi/ên cuồ/ng.

Lúc này Lăng Hàn không có gắng đón đỡ, mà triển khai thân pháp né tránh.

Hắn đang hấp thu năng lượng trong tinh huyết Tổ Vương, muốn trong khoảng thời gian ngắn đột phá, m/áu Tổ Vương đã không giúp được hắn cái gì, bởi vì hắn luyện hóa m/áu Tổ Vương thực quá nhiều, trong cơ thể có kháng dược rất lớn.

Nhưng tinh huyết Tổ Vương cuồ/ng bạo cỡ nào, cường giả Thăng Nguyên mới có thể hấp thu, tuy hắn yêu nghiệt, nhưng dù sao cũng chỉ là Thập Bí, ở dưới tinh huyết Tổ Vương xung kích, thể phách mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo căn bản không đỡ nổi một đò/n.

Da dẻ nứt ra, lộ ra thịt đỏ tươi, sau đó từng khối từng khối rớt xuống, hiện ra bạch cốt âm u bên trong.

- A!

Lăng Hàn gào thét, tuy thân thể như nứt, nhưng hắn cảm giác được một luồng lực lượng mạnh mẽ phát sinh ở trong người, đang nhanh chóng tăng lên tu vi của hắn.

Hắn như đi/ên cuồ/ng, một tay khác cầm lấy Khởi Nguyên M/a Phương, từ trong đó lấy ra lực lượng quy tắc, tăng lên cảnh giới võ đạo.

- Ngươi là người b/án đấu giá phần m/áu Tổ Vương thứ nhất kia!

U Nguyên đột nhiên nói.

- Chẳng trách ngươi muốn hối đoái phương pháp tinh luyện m/áu Tổ Vương! Ha ha, tất cả những thứ này đều là làm áo cưới cho ta!

- Ngươi quá không tự lượng sức, chỉ là Thập Diệp cũng dám luyện hóa tinh huyết Tổ Vương, ta căn bản không cần ra tay, ngươi sẽ bị lực lượng Tổ Vương đổ nát!

Hắn ngừng lại, tinh huyết Tổ Vương trên người Lăng Hàn toả sáng hào quang, hóa thành đ/ao ki/ếm phủ thương,… trên mỗi một binh khí đều có phù văn đ/áng s/ợ, hắn căn bản không dám công kích, nếu không ngay cả mình cũng ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu