Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi biết Trần Hàn chẳng có lấy một chút ý thức đạo đức nào. Hắn đã dám nói ra khỏi miệng, thì cũng sẽ thật sự làm ra được.
Trên đường trở về, tôi thầm tính toán việc thu dọn đồ đạc để nhanh chóng kéo theo Thẩm Thanh Hòa bỏ trốn.
Nhưng vừa đẩy cửa vào, Thẩm Thanh Hòa đang lúi húi lau nhà.
Ngẩng đầu nhìn thấy tôi, anh ấy liền chỉ vào chiếc máy tính trên bàn trà: "Kia, form mẫu chuẩn bị xong cho em cả rồi đấy. Em cứ viết trước một bản đi, lát nữa anh sẽ sửa lại giúp em."
Thấy tôi vẫn đứng yên không nhúc nhích, Thẩm Thanh Hòa tiện tay lấy đôi dép lê của tôi từ trên giá xuống.
"Mau thay dép đi chứ, còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Anh thái sẵn cà chua rồi, lát nấu cay thêm một chút nhé. Anh thèm ch*t đi được."
Ánh đèn màu vàng ấm áp phủ xuống người anh ấy. Chữ "nhà" giờ đây đã có được hình ảnh chân thực.
Lúc còn trẻ, tôi cứ ngỡ trên đời này chỉ có tình yêu là duy nhất. Vì để xua đi nỗi cô đơn, tôi liều mạng bám víu lấy Trần Hàn.
Tôi từng cho rằng Trần Hàn là cọng rơm c/ứu mạng của đời mình, nhưng hóa ra, hắn lại chính là cọng rơm cuối cùng đ/è ch*t con lạc đà.
Nhưng Thẩm Thanh Hòa thì khác.
Tôi và anh ấy không hề có tình yêu, nhưng trong những tháng ngày sưởi ấm cho nhau, chúng tôi đã vun đắp nên một thứ tình cảm còn hơn cả người một nhà.
Câu nói khi nãy không phải là lời đe dọa Trần Hàn. Nếu hắn dám động đến Thẩm Thanh Hòa, tôi thực sự sẽ liều mạng với hắn.
Chương 4:
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 18
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook