TIỀN ÂM HÔN

TIỀN ÂM HÔN

Chap 4

13/04/2026 11:29

07.

Thời gian cấp bách, tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều. Khi đứng xếp hàng chuẩn bị lên sân khấu, cô bạn cầm bảng lớp bên đột nhiên ghé sát lại, nói giọng thần bí: “Vừa nhìn đã biết bộ váy đó là do Quách Tâm Nhuế cố tình m/ua cho cậu rồi.”

Tim tôi chợt đ/ập lỡ một nhịp. “Cô ta m/ua á?”

Cô bạn gật đầu: “Đúng vậy, cô ta vì muốn nổi bật nên buổi lễ trọng đại này nhất quyết không mặc đồng phục do trường phát.”

Một dự cảm vô cùng x/ấu len lỏi khắp cơ thể. Tôi ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, quả nhiên… Ngoại trừ tôi, tất cả những người cầm bảng đều mặc đồng phục giống nhau.

Chỉ có tôi, đứng chơ vơ trong bộ váy đen nhỏ ôm sát, lạc lõng giữa rừng người trang nghiêm. Tôi cúi đầu nhìn lại chiếc váy trên người.

Lúc này mới phát hiện, vải vóc chẳng hề cao cấp gì. Màu nhuộm không đều, có chỗ còn lộ rõ lớp vải lót bên trong...

Một màu đỏ… đỏ như m/áu.

Buổi trưa hôm đó, vừa về tới ký túc xá, đầu của tôi lập tức đ/au như búa bổ. Tôi định gọi điện cho ba, nhưng cánh tay như bị rút hết sức lực, đến cả việc giơ điện thoại cũng không làm nổi.

Vừa chạm vào gối, tôi lập tức thiếp đi.

Trong mơ, mọi thứ lạnh đến thấu xươ/ng. Một người đàn ông, toàn thân như bị bóng tối nuốt chửng, đứng cách tôi không xa, vươn tay về phía tôi.

Gương mặt hắn mờ mịt, như bị che phủ bởi làn sương m/a quái. Nhưng mà…

Dường như có một giọng nói thì thầm trong đầu tôi: “Anh ta rất đẹp trai.”

“Rất giàu.”

“Rất tốt.”

“Cô nên đi theo anh ta. Nếu đi theo anh ta, cô sẽ được sống cuộc sống như thần tiên.”

Tôi đột nhiên… cười. Cười rất vui vẻ. Tôi vươn tay, nhẹ nhàng nói: “Dẫn tôi đi đi.”

Người kia khẽ nghiêng đầu, vẫn không thấy rõ diện mạo, nhưng hắn mở miệng, giọng nói như gió lạnh rít qua khe cửa: “Sắp rồi… sắp rồi…”

Hắn cười. Một nụ cười gh/ê r/ợn, khe khẽ nhưng như vang vọng khắp nơi: “Hề… hề…”

Tôi choàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Đó… chẳng phải là... Chú rể m/a kia sao?!

Tại sao… hắn lại xuất hiện trong mộng của tôi, nói muốn dẫn tôi đi? Hắn không nên đến tìm Quách Tâm Nhuế sao?!

Nghĩ tới đây, tôi hoảng hốt quay đầu nhìn về phía cô ta.

Cô ta đang ngồi trên giường, khoé môi khẽ nhếch, để lộ nụ cười đầy mưu mô. Một tay thong thả giũa móng, giọng nói lười biếng nhưng ám ảnh: “Vừa mơ đẹp gì vậy? Còn đưa tay đòi người ta dắt đi à?”

Tại sao là tôi? Tại sao lại là tôi?!

Tôi hoảng hốt nhảy xuống giường, một tay gi/ật lấy chiếc váy đen kia, ánh mắt dừng lại nơi lớp vải đỏ sẫm lộ ra dưới mép váy.

Tôi bừng tỉnh.

08.

“Cô muốn tôi làm vợ m/a thế thân cho cô?!” Chiếc váy đen nhất định là cô ta dùng tiền âm hôn để m/ua về, sau đó nhuộm thành màu đen. Cô ta cố ý lừa tôi mặc nó.

Một khi mặc vào, tôi lập tức trở thành người vợ thứ hai của tên chúa rể m/a đó.

“Nhìn lại bản thân đi, đồ nhà quê, làm vợ m/a mà còn chỉ được làm bé chứ không nổi làm vợ cả.”

“Ha ha ha, muốn gài bẫy tao à? Đâu dễ thế.”

“Để tao nói cho mày biết, chú tao là thầy pháp Âm Dương lợi hại nhất toàn Phàn Thành. Còn ba mày chỉ là một tên môi giới âm hôn nửa mùa từ dưới quê lên mà cũng đòi gả tao để làm â.m hôn à?"

"Phi! Mơ đẹp quá!"

Tôi gi/ận đến mức vung tay ném thẳng cái váy vào mặt cô ta: “Rõ ràng là cô tham tiền bất chính, tự chuốc lấy quả báo!”

Cô ta từ từ bước xuống giường, mặt mày giễu cợt: “Ồ, thế à? Tự chuốc lấy? Vậy giờ mày nhìn xem, ai mới là người sắp ch*t?”

Tôi nhìn khuôn mặt nham hiểm của cô ta, chỉ muốn cho cô ta hai cái bạt tai. Nhưng ta nhớ lời ba dặn: “Cô dâu m/a sắp cưới, đã được chú rể m/a để mắt, người ngoài không được động đến.”

Chuyện này nhất định vẫn còn đường xoay chuyển.

Tôi hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại. Cầm điện thoại lên, định ra ngoài tìm ba nói chuyện.

Sau lưng, giọng Quách Tâm Nhuế vang lên đầy đắc ý: “Nhớ đừng đi xa quá nha. Làm vợ bé thì không có kiệu lớn rước đâu, đừng để chồng tương lai mày đợi lâu quá. Tao không có chỗ tiếp đãi gã ta đâu.”

Nghe xong mọi chuyện, ba tôi chỉ thở dài liên tục. “Sao lại có người á/c đến mức này được chứ?”

“Ba ơi, giờ phải làm sao đây?”

“Con cứ về nhà trước, ba sẽ lo liệu cho con.”

“Nhưng dọc đường… thứ đó có bám theo không ba?”

“Hắn cũng không ng/u, hắn còn phải xem xem có chạm được vào con hay không.”

Thế là tôi lập tức đặt vé tàu cao tốc, chưa kịp trời tối đã vội vàng về đến nhà.

Vừa về tới, trong nhà đã thấp thoáng ánh nến. Từng ngọn nến lung linh ch/áy sáng trong từ đường, lay động như linh h/ồn đang nhảy múa.

Ông bà và cả đám họ hàng đều đã có mặt đông đủ. Ai nấy đều mặc trang phục nghi lễ trang trọng.

Từ nhỏ đã sống trong môi trường như thế, tôi chỉ cần liếc mắt là biết ngay… Đây là một buổi lễ phong chức.

Nhà tôi làm nghề Â.m môi (mai mối cho người đã khuất) qua nhiều đời. Nhưng nhà tôi chỉ đi theo con đường chính đạo, tuyệt đối không nhận những vụ â.m hôn tà á/c.

Cô dâu chú rể nhất định phải là qu/a đ/ời tự nhiên hoặc do thiên tai, t/ai n/ạn, Còn ai bị người khác h/ãm h/ại vì tiền, nhà tôi sẽ không bao giờ tiếp nhận.

Tộc trưởng đứng dậy, ánh mắt sắc bén, giọng nghiêm nghị. Ông hơi ngẩng cằm, nhìn thẳng vào tôi, “Gia Ngọc, con có đồng ý không?

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:29
0
13/04/2026 11:29
0
13/04/2026 11:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu