29
Gió lạnh phần phật, tuyết dày phủ kín triền núi, xe ngựa chẳng thể nhúc nhích nổi.
Ta xuống xe ngựa, bước từng bước trên nền tuyết dày.
Trân Châu đi phía sau cực kỳ lo lắng.
“Quận chủ, chúng ta đợi tuyết ngừng rồi hẵng đi, được không?
“Không đợi được nữa.”
Sau khi ra lệnh cho Trân Châu về phủ, ta lại bước tiếp lên núi.
Thế là từ khi sáng sớm m/ù sương cho đến khi mặt trời gần khuất núi, cuối cùng ta cũng quỳ trên tấm đêm hương bồ trước tượng Phật.
Hai mắt tượng Phật nhìn xuống, gò má phúc hậu, nét mặt mỉm cười thương xót.
Ta thắp nén hương, thành tâm quỳ dưới tượng Phật bái rồi lại lạy.
“Mong Đức Phật từ bi soi xét, phù hộ người ta yêu bình an suôn sẻ, thắng trận trở về.”
Hương khói quanh quẩn trong lư hương chính điện, bên ngoài tiếng chuông trong trẻo mà du dương.
Ta lần tràng hạt trong tay, không biết dây bị đ/ứt chỗ nào, hạt châu từng hạt rơi lả tả, lăn dài trên mặt đất.
Ta lại bắt đầu h/oảng s/ợ.
Ta cúi người, nhặt từng hạt châu đang tứ tung bốn phía.
Ngay khi đang định nhặt hạt châu cuối cùng, một đôi giày gấm đã bị tuyết làm cho ẩm ướt tiến lại trước mắt ta.
“Kiều Kiều.”
Giọng nói quen thuộc vang lên, vành mắt ta đỏ hoe, lại không dám ngẩng đầu lên.
Chàng thiếu niên cười lên thành tiếng, giơ tay đỡ ta dậy, giam cầm ta trước mặt.
Chàng mặc áo giáp đen tuyền vẫn còn vương vết m/áu, dưới mắt phải hẹp dài xinh đẹp có một vết thương còn chưa đóng vảy.
“Chàng trở về rồi.” - Ta nghẹn ngào, “Ta biết, chàng sẽ quay về rồi.”
Chàng ôm ta vào lòng, giọng nói trầm thấp thì thầm bên tai.
“Thần linh của ta phù hộ ta bình an, nên ta cứ thế tiến về phía trước, bất khả chiến bại.”
Bình luận
Bình luận Facebook