Giữa trưa nắng gắt cuốc ruộng

Giữa trưa nắng gắt cuốc ruộng

Chương 08

19/05/2026 15:04

Thế nhưng mảnh đất này không thể không tới.

Đám mạ non ấy tựa như những đứa trẻ ta nuôi nấng, một ngày không nhìn thấy là lòng dạ bồn chồn không yên.

Thế là ta đổi thành vài ngày mới tới một lần, chuyên chọn những khung giờ kỳ quặc, cố gắng hết sức để tránh mặt A Huyền.

Hiệu quả cũng khá tốt, liền mấy lần đều không đụng mặt hắn, chỉ là việc đồng áng trong ruộng luôn có người làm sẵn đâu ra đấy.

Nước được tưới đầy, cỏ được nhổ sạch, phân bón được rải đều đặn.

Ngay cả chỗ bờ ruộng mới sạt lở hồi nọ, lần sau tới cũng đã được người ta đắp lại.

Ta biết là ai làm.

Nhưng ta không muốn nhận cái ân tình này.

Chiều hôm ấy, ta ra ruộng dạo một vòng, tiện thể xem đám lúa trổ bông ra sao.

Lúa đã bắt đầu trổ bông, từng khóm từng khóm nặng trĩu cúi đầu, gió thổi qua liền phát ra tiếng xào xạc.

Chỉ còn một tháng nữa là có thể thu hoạch.

Ta đang mải mê ngắm nhìn, khóe mắt bỗng thoáng thấy một bóng hình.

Nhìn theo bóng hình ấy, chỉ thấy trên con đường nhỏ dưới chân núi, A Huyền đang đứng đó.

Hắn không mặc bộ cẩm bào màu đen huyền kia nữa, mà lại khoác lên mình bộ đồ vải thô cũ.

Chỉ là lần này, bộ y phục vải thô ấy cũng chẳng thể che giấu được khí thế trên người hắn nữa.

Lòng ta thắt lại.

Hắn tới làm gì?

Cuối cùng cũng định ra tay rồi sao?

Ta đứng yên tại chỗ không cử động, hắn cũng không nhúc nhích, chúng ta cứ thế cách nhau vài trượng, nhìn nhau từ xa.

Hoàng hôn phủ lên người hắn một lớp ánh sáng đỏ kim, dung mạo hắn nửa sáng nửa tối, ta không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Nhưng ta biết hắn đang nhìn ta.

Đôi mắt như chim ưng ấy, khẽ nheo lại trong ánh sáng.

Ta nuốt khan một cái, cổ họng hơi thắt lại.

Sau đó, hắn bước tới, đi về phía ta.

Ta theo bản năng muốn chạy, nhưng chân lại như bị đóng đinh trên bờ ruộng.

Hắn đi tới gần, lại gần hơn nữa, cho đến khi dừng lại cách ta hai bước chân.

"Chạy cái gì?" Hắn lên tiếng, giọng nói vẫn trầm thấp như mọi khi.

"Ta... ta không chạy." Ta cứng miệng đáp.

"Không chạy? Thế mấy ngày nay đi đâu rồi?"

"Ta... ta có việc."

"Việc gì?"

"Việc riêng." Ta dùng chính lời của hắn lúc trước để chặn họng hắn.

Lông mày hắn khẽ nhướn lên, không nói gì.

Sự im lặng bao trùm không gian, nặng nề đến nghẹt thở.

"Ngươi biết rồi?" Cuối cùng hắn hỏi.

Lòng ta "thịch" một cái, không biết có nên thừa nhận hay không.

Thừa nhận thì việc ta lén nhìn hắn sẽ bị lộ.

Không thừa nhận thì cứ tiếp tục giả ng/u hình như còn ng/u ngốc hơn.

"Biết cái gì?" Ta quyết định giả vờ ngây ngô.

Hắn chằm chằm nhìn ta, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu sự giả tạo của ta.

"Biết ta là ai."

Ta quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi là ai? Chẳng phải ngươi là A Huyền sao? A Huyền làm ruộng."

Yên lặng một hồi, hắn thấp giọng nói: "Khi ngươi nói dối, mắt thường nhìn về phía bên trái."

[Ha ha ha ha ha bị vạch trần rồi!!]

[Nhiếp chính vương: Ngươi tưởng mấy ngày nay ta đang ngắm lúa à? Ta đang ngắm ngươi đấy đồ ngốc ạ]

Ta theo bản năng chột dạ lườm hắn, khóe môi hắn khẽ cong lên, như thể cuối cùng đã x/ác nhận được điều gì đó.

"Ai nói cho ngươi biết?" Hắn hỏi.

"Không ai nói cho ta cả." Ta trầm giọng đáp, "Hôm đó ta thấy ngươi trong thành... họ gọi ngươi là Vương gia."

Hắn im lặng một lát: "Rồi sao nữa?"

Ta liếc nhìn hắn một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Rồi ta biết thôi. Ngươi tới để gi*t ta."

"Ngươi tới để gi*t ta, đúng không? Vì Lục đệ cần một ngôi vị hoàng đế sạch sẽ."

Biểu cảm của hắn cứng đờ.

Một hồi lâu sau, hắn khẽ thở dài.

"Phải," hắn nói, "Lúc đầu, ta đúng là tới để gi*t ngươi."

Tuy đã sớm biết câu trả lời, nhưng khi nghe chính miệng hắn thừa nhận, tim ta vẫn đ/au nhói lên một cái.

"Lục hoàng tử..." Hắn ngập ngừng, như đang đắn đo từ ngữ, "Là người ta nhìn lớn lên. Thông tuệ, nhân hậu, có tướng đế vương. Còn ngươi—"

Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp, "Ngươi là vết nhơ của tiên đế, trong cung không ai nhớ tới ngươi, trong triều không ai biết tới ngươi. Trừ khử ngươi, sẽ chẳng có ai truy c/ứu cả."

"Vậy sao ngươi còn chưa ra tay?" Ta khàn giọng hỏi.

Hắn không trả lời.

Danh sách chương

5 chương
19/05/2026 15:04
0
19/05/2026 15:04
0
19/05/2026 15:04
0
19/05/2026 15:03
0
19/05/2026 15:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

LẤY 5 TRIỆU RỜI KHỎI ANH, ANH ĐỢI TÔI CẢ MỘT ĐỜI

6

5 giờ

MƯỜI VĂN MUA MỘT NƯƠNG TỬ, ĐỔI LẤY HAI KIẾP TƯƠNG PHÙNG

11

5 giờ

Tầm Thường Như Tôi

Chương 19

5 giờ

Tuyết Đầu Mùa

Chương 18.

5 giờ

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

9 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

9 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

9 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

9 giờ
Bình luận
Báo chương xấu