Tôi đã b/án em trai mình đến miền Bắc Myanmar.
Là tôi cố ý.
Bởi vì em trai tôi trời sinh mắc bệ/nh hại người.
Ở đây không ai có thể dung túng cho nó nữa rồi.
---
Mẹ tôi đã mang th/ai năm lần, thử nhiều biện pháp khác nhau mới mang th/ai được một đứa con trai.
Nhưng khi làm kiểm tra sàng lọc, bác sĩ lại nói với bà ấy rằng đứa bé có thêm một nhiễm sắc thể.
Mẹ tôi bị dọa sợ, ngay lập tức bàn bạc với bố và bà nội của tôi.
Nhưng bà nội tôi không hề coi trọng điều đó chút nào.
Bà nói một cách thờ ơ: "Đừng có nghe lời hù dọa của mấy bác sĩ đó. Không dễ dàng gì mới mang th/ai được đứa cháu trai, đây là đứa cháu quý giá của tôi đó."
Bố tôi châm một điếu th/uốc: “Mẹ nói đúng. Đây là con trai của con, sau này đương nhiên con sẽ dạy dỗ nó thật tốt.”
“Nhà mình không dễ dàng gì mới có được đứa chống gậy, sao có thể nói bỏ là bỏ được.”
Mẹ tôi xoa bụng, ánh mắt hiền từ mà tôi chưa từng thấy được.
Thế nên, sau khi em tôi ra đời, nó đã trở thành á/c mộng đối với tôi.
Khi em trai tôi 4 tuổi, tính khí không giống với những đứa trẻ khác.
Nó nổi lo/ạn vô cùng, phàm là tôi không thuận mắt nó một chút, nó liền đến đ/á/nh tôi.
Em trai tôi ra tay rất mạnh, đặc biệt đối với tôi là xuống tay mạnh nhất.
Có một lần, nó đ/è lên ng/ười tôi, muốn dùng tay móc mắt tôi ra.
Tôi sợ hãi khóc to lên. May thay lúc đó mẹ tôi nghe thấy, vội vàng bế em trai xuống, nói: “Tiểu Kiệt, sao con lại làm vậy với chị?”
“Mắt của chị đẹp, con muốn lấy ra chơi.”
Em trai nói với một khuôn mặt ngây thơ.
Tôi bị dọa sợ, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Nhưng mẹ tôi lại không hề tức gi/ận một chút nào, ngược lại còn giống như nghe được chuyện vui, cười lớn nói: “Kỳ Kỳ, em trai con đang nô đùa cùng con thôi, chỉ là cảm thấy mắt của con đẹp thôi mà.”
Mẹ ôm em trai tôi vào lòng, thơm một cái, rồi lại thơm, thân thiết như một đứa trẻ: “Con trai ngoan của mẹ, sao con lại đáng yêu đến thế cơ chứ. Thật là khiến người ta muốn nựng.”
“Mẹ, không phải là em đang đùa. Em thật sự muốn móc mắt của con ra.”
“Em ra tay rất dứt khoát với con.”
Em trai tôi khỏe mạnh, rõ ràng mới bốn tuổi nhưng trông như một đứa trẻ sáu, bảy tuổi.
Viền mắt của tôi vẫn còn đ/au từng cơn từng cơn.
Vừa rồi em trai tôi thật sự rất hung dữ, dùng hết sức lực để móc viền mắt của tôi.
Nếu không phải nó mới chỉ có bốn tuổi, tôi thật sự sợ rằng nó sẽ móc sống mắt tôi ra.
Bình luận
Bình luận Facebook