Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hoắc An như cảm nhận được nỗi sợ hãi của tôi, nhẹ nhàng xoa đầu an ủi: "Xin lỗi, anh quên mất em còn ở đây. Tiểu Thời đừng sợ, giờ em là đứa em trai duy nhất, người anh yêu quý nhất trên đời này, anh tuyệt đối không đối xử với em như thế."
Vị đại ca quyết đoán khét tiếng ngày thường, giờ đây dịu dàng đến lạ thường. Giống như lần đầu anh đón tôi về nhà họ Hoắc, cố gắng xoa dịu nỗi bất an trong lòng tôi.
Nhưng tim tôi vẫn đ/ập lo/ạn nhịp. Phải làm sao đây? Thứ bẩn thỉu leo lên giường anh ấy năm đó... chính là tôi.
Sau khi ông nội phẫu thuật thất bại rồi ra đi, tôi luôn nghĩ mình đã trở thành đứa trẻ mồ côi. Cho đến khi Hoắc An tìm thấy tôi.
Lúc ấy tôi đang khuân vác gạch ki/ếm tiền học ở công trường, bỗng người quản lý bảo có người tìm.
Sau lưng hắn, tôi nhìn thấy gương mặt Hoắc An.
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Một tháng trước, có kẻ từng quăng cho tôi tấm ảnh Hoắc An:"Tối nay làm nh/ục hắn, sẽ có tiền."
Tôi cắn môi: "Làm ơn cho hỏi... làm nh/ục nghĩa là gì ạ?"
Gã đàn ông mặc sơ mi hoa lá nhả khói th/uốc đầy bực dọc: "Tao sẽ cho Hoắc An uống chút th/uốc kích dục. Còn việc mày chủ động chơi hắn hay để hắn chơi mày thì tùy mày. Thằng chó Hoắc An đó mặt cũng khá, mày qua đêm với hắn không thiệt đâu."
Tôi hiểu ra, mặt đỏ bừng. Bản năng muốn từ chối. Nhưng vì tiền, không còn cách nào khác.
Ca phẫu thuật của ông nội không thể trì hoãn thêm nữa.
Thế là tôi nhận lấy tấm thẻ phòng hắn ta đưa.
Bình luận
Bình luận Facebook