Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nói xong lại quay đầu nhìn đồng hồ, có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Lục Mạn Quân đoán bọn họ chắc đã đợi rất lâu.
Nước trà trên bàn cũng đã uống cạn.
Đúng lúc đó, người đàn ông đeo kính đột nhiên quát:
- Lương Âm!
Một tiếng quát nặng nề vang lên.
Lục Mạn Quân nhìn theo ánh mắt ông ta, thấy sắc mặt người phụ nữ trắng bệch như giấy.
Chỉ nghe người đàn ông nói:
- Cô bày cái vẻ mặt đó cho ai xem vậy!
Lúc này Lục Mạn Quân cuối cùng cũng nhớ ra.
Người phụ nữ này tên Lương Âm.
Sau khi 《Tô Tiểu Tiểu》 công chiếu, cô ấy đang dần nổi tiếng.
Lương Âm hít sâu một hơi, cúi đầu nói:
- Xin lỗi.
Người đàn ông đeo kính thấp giọng lẩm bẩm một câu:
- Chỉ giỏi gây phiền phức!
Sau đó lại khoanh tay, mũi chân sốt ruột liên tục giẫm lên thảm.
Lục Mạn Quân nghĩ bụng, minh tinh thời này đúng là chẳng có địa vị gì.
- Mạn Quân, cháu tới rồi à!
Tiếng cười sang sảng từ trên lầu truyền xuống.
Lục Mạn Quân ngẩng đầu nhìn, thấy ba Lý cầm một chiếc mũ cảnh sát màu đen trong tay, vừa cười vừa đi xuống.
- Tới đúng lúc lắm! Trước đó có người biếu một sọt cua, lát cháu cũng mang ít về đi.
Lục Mạn Quân cười:
- Chú Lý lúc nào cũng khách sáo thế này, cháu ngại tới luôn đấy.
Hai người ngồi bên cạnh lập tức đứng bật dậy, gần như đồng thanh gọi:
- Lý sir!
Ba Lý nói:
- Hai người ngồi chờ một lát. Tôi có chút chuyện cần nói với Mạn Quân.
Ông ngoắc tay với Lục Mạn Quân.
Lục Mạn Quân theo ông lên thư phòng tầng hai.
Cô nói rõ mục đích tới đây.
Cô muốn tặng vài chiếc váy cho các nữ minh tinh, để họ mặc lên hình.
Mời đại diện quá đắt, một tiệm nhỏ cũng không chi nổi khoản tiền đó.
Ba Lý gật đầu:
- Ý tưởng này không tệ... Dượng cháu dạy à?
Lục Mạn Quân lúc này mới nhớ ra mình mới mười hai tuổi.
Rõ ràng càng kín tiếng càng tốt.
Cô cười:
- Vâng.
Ba Lý suy nghĩ một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên bàn.
- Cũng được. Các cháu muốn tìm minh tinh nào? Trần Bảo Châu, Tiêu Phương Phương kiểu đó thì chú không giúp nổi.
Lục Mạn Quân nhìn ra ngoài cửa.
- Lương Âm dưới lầu thì sao?
Ba Lý nhịn không được bật cười khẩy, trong giọng có chút coi thường:
- Cô ta?
Nghĩ lại một chút, ông nói:
- Vừa có một bộ phim lên sóng, hiện tại cũng tạm được. Ai biết nổi được bao lâu! Được rồi, cháu theo chú xuống.
Lục Mạn Quân mừng rỡ.
- Cảm ơn chú Lý!
Hai người cùng xuống lầu.
Ba Lý vừa đi vừa nói:
- Gã hói đối diện có tìm các cháu gây chuyện không? Ban đầu chú định chỉnh hắn một trận, nhưng khu các cháu thuộc quản lý của Trương sir, chú không tiện nhúng tay.
Nói rồi lại nhớ đến chuyện khác.
- Việc sửa sang tiệm của các cháu thế nào rồi?
Lục Mạn Quân đáp:
- Gần xong rồi, chắc hơn một tuần nữa là khai trương.
Ba Lý nói:
- Vậy phải tìm vài minh tinh tới c/ắt băng mới được.
Lục Mạn Quân đương nhiên muốn có minh tinh tới c/ắt băng.
Hiệu quả chắc chắn tốt hơn bất cứ cách quảng bá nào!
Nhưng cô không có tiền.
Cô lắc đầu:
- Tiệm nhỏ nhà cháu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
Ba Lý nói:
- Có gì đâu! Chú đi tìm cho cháu, không lấy tiền!
Nói tới nói lui, ông lại nhắc đến Lý Điềm Điềm.
Vừa nhắc đã thở dài.
- Nó g/ầy đến chẳng còn ra hình người rồi! Lát cháu giúp chú khuyên nó đi. Nó lại bắt đầu không ăn gì nữa. Cháu nói xem, cứ giày vò thế này rồi sức khỏe hỏng thì làm sao!
Lục Mạn Quân vốn cũng định đi thăm Lý Điềm Điềm.
Dù sao lúc cô ấy tuyệt thực, nghị lực thật sự kinh người.
- Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ khuyên cô ấy.
Đi được nửa đường, ba Lý đột nhiên vỗ trán.
- Ôi chao, cái đầu heo của chú!
Ông móc từ túi ra một xấp tiền, nhét vào tay Lục Mạn Quân.
- Tiền dạy kèm tháng này, chú quên mất!
Vì Lý Điềm Điềm thất tình, cả tháng nay Lục Mạn Quân cũng không dạy kèm cho cô ấy.
Thế mà số tiền này còn dày gấp đôi tiền gia sư bình thường.
Cô không phải một đứa trẻ mười hai tuổi thật sự, đương nhiên hiểu ý nghĩa của khoản tiền này.
Cô nhất quyết không nhận.
- Lý Điềm Điềm là bạn cháu.
Ba Lý khựng lại.
Im lặng rất lâu, ông mới cười:
- Tùy cháu vậy.
Rồi cất tiền đi.
Vừa nhìn thấy ba Lý, Lương Âm và quản lý lập tức lại đứng lên.
- Lý sir!
31
35
35
20
33
85
44
30
Bình luận
Bình luận Facebook