Chuyến xe bus tử thần

Chuyến xe bus tử thần

Chương 14

15/09/2024 02:43

Ông ta ngoái đầu liếc tôi một cái, tôi vươn tay tóm lấy tóc ông ta rồi nhấc cả người ông ta lên.

Thân thể ông ta nhẹ như một tờ giấy, lúc này ông ta vẫn không ngừng vùng vẫy trong tay tôi nhưng bị tôi t/át một cái vào mặt, hung dữ ch/ửi cho một trận: “Chính mày là kẻ đã hại tao không còn vợ nữa, cút đi!”

Tôi mở cửa sổ, cứ vậy mà ném thẳng ông ta ra ngoài, sau đó tự mình điều khiển xe bus.

Tôi chưa bao giờ lái xe bus, nhưng tôi biết lái xe tuyến 377.

Ròng rã một năm kể từ ngày cô ấy rời đi, suốt 365 ngày đằng đẵng ấy, không biết bao nhiêu lần tôi đã ngồi lên chiếc 377, không ngừng nghĩ đến việc cô ấy sẽ trở lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào vị trí bên cạnh, khi chiếc xe chuẩn bị rời khỏi đường hầm, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy một chiếc xe bus khác đang chạy song song cạnh xe mình.

Cô gái mà tôi ngày nhớ đêm mong ấy đang hoảng hốt sợ hãi nắm ch/ặt chiếc điện thoại không ngừng ghi âm tin nhắn thoại. Là vợ tôi đang mong mỏi tôi mau mau đến c/ứu cô ấy.

Tài xế trên chiếc xe đó cũng đã biến thành tôi.

Chỉ trong tích tắc tôi liền đ/á/nh vô lăng, đ/âm thẳng vào chiếc xe bus đang chở vợ mình.

“Rầm!”

Hai chiếc xe bus va vào nhau nhưng không hề xảy ra bất kỳ sự cố nào giống như bình thường, hai chiếc xe từ từ hòa vào nhau, cuối cùng trở thành một.

Tôi nhấc chân đạp phanh, chiếc xe đột ngột dừng lại, tôi hấp tấp đứng dậy nhìn về phía sau.

Cô ấy đang ở đó.

Đang ở ngay đó, trên cùng một chiếc xe với tôi!

“Tiểu Cửu…”

Tôi ngơ ngác bước vội về phía vợ mình, cô ấy cũng ngẩn ngơ kinh ngạc nhìn tôi, sau đó không kìm được mà khóc òa lên.

Tiểu Cửu của tôi khóc nức nở giống như một đứa trẻ: “Em đã tìm anh rất lâu, em đã gọi anh không biết bao nhiêu lần, ngày nào em cũng mong được gặp anh, ngày nào em cũng đều ước rằng mở mắt ra sẽ nhìn thấy anh ngay trước mặt… Ngày này qua ngày khác, ngày nào em cũng gọi cầu c/ứu anh ở trên chiếc xe bus này, em không thể chạy thoát khỏi nơi này, làm cách gì cũng không thể rời khỏi đây, em chỉ có thể cố gắng tìm anh hết lần này đến lần khác…”

Trái tim tôi đ/au đớn như thể bị ai đó bóp nghẹt, tôi vội vàng ôm ch/ặt lấy vợ mình, xót xa cho cô ấy: “Ngày nào anh cũng nghe thấy được em đang tìm anh, đừng sợ nữa nhé… anh đã đến rồi đây.”

Tôi nắm ch/ặt lấy tay cô ấy, cơ thể của vợ tôi lúc này cũng nhẹ tựa làn gió mong manh, tôi dắt cô ấy bước ra ngoài, đúng vào lúc này, chiếc xe bus không có tài xế bỗng nhiên chậm rãi lăn bánh!

Danh sách chương

5 chương
15/09/2024 02:43
0
15/09/2024 02:43
0
15/09/2024 02:43
0
17/09/2024 09:00
0
16/09/2024 09:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28

12 phút

Khi Đom Đóm Lặng Im

2 giờ

Tàu Điện Ngầm Không Lối Thoát Bọn họ đã đến đây. Tuyệt đối không thể đi ra ngoài. Cửa tàu điện ngầm đã đóng chặt. Tôi dùng hết sức đẩy, nhưng cánh cửa kim loại nặng nề vẫn không nhúc nhích. Những hành khách quanh đó chỉ đứng nhìn, ánh mắt họ đờ đẫn như búp bê gỗ. "Không được đâu," một người đàn ông mặc vest lẩm bẩm, tay run rẩy chỉ về phía biển hiệu, "Cái tàu điện này... không cách nào mở ra." Tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng xộc lên mũi. Trên sàn nhà, vệt chất lỏng màu đỏ sẫm đang lan dần từ toa cuối. Tiếng bước chân rền rĩ vang lên trong làn sương mỏng, theo sau là thứ ánh sáng đỏ mờ ảo chiếu xuyên qua các toa tàu. "Chúng ta đều sẽ chết ở đây," một cô gái trẻ khóc thút thít ôm đầu gối, vệt son đỏ trên cổ cô như vết cắt tươi roi rói.

2 giờ

Vợ chồng hờ

2 giờ

Xuyên việt năm thứ mười, hắn nuôi một ngoại thất.

2 giờ

Sau Khi Bị Hôn Phu Đưa Vào Lầu Xanh

2 giờ

Con gái muốn làm hiếu nữ, ta thành toàn nàng.

2 giờ

Phu Quân Bắt Gian Một Mẻ Lưới

2 giờ
Bình luận
Báo chương xấu