Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
7
Gần đây các học viện đang tổ chức giải bóng rổ.
Đội nào cũng tranh thủ từng phút để luyện tập trong sân.
Tôi vốn định đi lén 👀 Giang Thính Chu như thường lệ.
Nhưng trời nắng quá gắt, hơn nữa cứ xuất hiện trước mặt anh quá nhiều cũng không ổn, nên tôi chỉ đành sống nhờ vào mấy tấm ảnh chụp trước đó.
Tôi nằm trên giường, chán chường lướt điện thoại.
Mấy ngày nay không có tôi quấy rầy…
Giang Thính Chu chắc sống thoải mái hơn nhỉ?
Anh chắc phải vui lắm.
Đang bực bội suy nghĩ, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn.
【Tôi biết cậu đang lén theo dõi học trưởng Giang.】
【Nếu không muốn tôi nói với anh ấy, thì cậu đi sân bóng rổ chụp vài tấm ảnh của Lâm Dật cho tôi. Không được nói với ai khác.】
Aish…
Không ngờ tôi cũng có ngày bị u/y hi*p.
Thôi coi như luyện tay nghề chụp ảnh vậy.
Tôi bôi kem chống nắng rồi nhanh chóng chạy đến sân bóng.
Tôi chọn một vị trí thích hợp để chụp ảnh, nhắm ống kính vào Lâm Dật, nghiêm túc bắt đầu chụp.
Sau bao lâu lén 📸 Giang Thính Chu, tôi cũng có tác phong chuyên nghiệp rồi.
Nếu không chụp được bức nào đẹp nhất của Lâm Dật, tôi tuyệt đối không dừng tay.
Trong lúc đó, Giang Thính Chu dường như liếc nhìn về phía hàng ghế của tôi một lần.
Tôi nhìn điện thoại, nhíu mày.
Trận luyện tập bóng rổ hôm nay… Giang Thính Chu cũng quá liều rồi.
Anh giống như một con báo săn đang chờ thời, toàn thân tỏa ra năng lượng bùng n/ổ.
Hở chút là ném ba điểm, không cho đối thủ bất cứ cơ hội nào, thậm chí khiến họ còn không chạm được vào bóng.
Chẳng còn chút hình tượng dịu dàng nào nữa.
Còn Lâm Dật kia cũng vậy.
Đường đường là nam thần của học viện thể thao mà chẳng hề quản lý biểu cảm.
Mặt đen sì như cục than.
Tôi cảm giác bộ nhớ điện thoại mình sắp n/ổ tung rồi mà vẫn không chụp được tấm nào hoàn hảo.
Chụp Giang Thính Chu thì lúc nào cũng ra ảnh đẹp…
Sau khi trận luyện tập kết thúc, tôi vẫn ngồi tại chỗ xem lại video của Lâm Dật, định c/ắt ảnh để gửi cho tên kia.
“Học đệ, em cũng đến xem bóng rổ à?”
Giang Thính Chu ngồi xuống bên cạnh tôi.
Nhưng lần này tôi không hề căng thẳng.
Dù sao hôm nay đối tượng tôi chụp cũng không phải anh.
Tôi chỉ đáp lại nhàn nhạt một tiếng:
“Ừm.”
Ch*t ti/ệt…
C/ắt ảnh thế nào cũng không ra tấm nào đẹp.
Để chụp thêm ảnh, tôi đành tiếp tục bám theo Lâm Dật.
Chỉ chăm chăm vào việc chụp ảnh, tôi hoàn toàn không nhận ra ánh mắt phía sau mình.
Không ngờ vừa đ/á/nh bóng xong, Lâm Dật lại đi bar.
Tôi gọi một ly nước cam rồi đứng ở một góc khuất.
Ồ?
Không ngờ lúc uống rư/ợu, Lâm Dật trông cũng khá đẹp.
Chất lỏng đỏ trượt xuống khóe môi anh ta… nhìn hơi gợi cảm.
Tôi chụp.
Chụp đi/ên cuồ/ng!
Nước cam được mang tới.
Tôi uống một ngụm rồi tiếp tục chụp!
Tôi cảm thấy mình sắp thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp rồi!
Nhưng lạ là…
Sau khi uống nước cam xong, đầu tôi bắt đầu choáng váng.
Hả?
Chẳng lẽ trong nước cam… có lén cho rư/ợu vào?
8
Khi tôi mở mắt ra lần nữa…
Xung quanh chỉ là một màu đen kịt.
Hử?
Ai đã dùng vải bịt mắt tôi vậy?
Tôi thử cử động chân.
Nhưng phát hiện mình không thể nhúc nhích.
Tôi giãy mạnh hơn một chút.
Xung quanh vang lên tiếng leng keng của xích sắt.
Tôi… bị trói rồi?
Tôi nhớ lúc nãy rõ ràng vẫn đang ở quán bar chụp ảnh Lâm Dật.
Hình như còn uống một ly nước cam?
Ơ?
Sao tự nhiên lại thành ra thế này?
Chương 7
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook