Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngoài "cảm ơn" và "không có chi", tôi và cô ấy chưa từng nói câu thứ ba.
Tống Kim Hành cười lạnh nhè nhẹ, hiển nhiên là không hài lòng.
Áp suất thấp lạnh lẽo quanh người kéo dài suốt nửa ngày, ngỡ như thực thể, muốn đóng băng người ta.
Tâm trạng tệ đến mức bữa tối cũng không ăn.
Tôi sầu đến vò đầu bứt tai.
Hình ảnh gấp giấy bố từng dạy tôi lóe lên trong đầu.
Hồi nhỏ, mỗi khi mẹ tôi gi/ận, bố tôi luôn dùng cái này để dỗ dành bà.
Tôi lấy một tờ bìa cứng, giống như năm xưa luyện chữ trên giấy nháp, viết kín tên Tống Kim Hành lên đó.
Ngón tay thoăn thoắt, gấp ra một bông hồng giấy sống động như thật.
"Tống Kim Hành, tặng cậu này, đừng không vui nữa."
Tống Kim Hành ngẩn người một lúc lâu mới nhận lấy, khẽ cười khẩy:
"Đồ rá/ch nát gì thế này."
Quay đầu đi liền cắm vào bình hoa, đặt trên tủ đầu giường.
Thấy chưa.
Trên người Tống Kim Hành có một bí mật mà ngay cả cậu ấy cũng không biết.
Tính tình cậu ấy nắng mưa thất thường.
Nhưng cũng bất ngờ là rất dễ dỗ.
28
Đêm đó, tôi có một giấc mơ không mấy tươi đẹp.
Tôi mơ thấy mình đang dạo bước trên những đám mây mềm mại.
Một con trăn đen khổng lồ đột nhiên phá mây lao ra.
Sau khi đuổi kịp tôi, nó quấn ch/ặt lấy tôi đến nghẹt thở.
Lồng n.g.ự.c nặng trĩu, đến thở cũng khó khăn.
Nó há cái miệng đỏ lòm như chậu m/áu, định nuốt chửng tôi vào bụng...
Một cơn đ/au nhẹ trước n.g.ự.c kéo tôi thoát khỏi giấc mơ.
Tôi cúi nhìn người đang rúc vào n.g.ự.c mình, nén đ/au hỏi:
"Tôi chỉ là bạn học cùng thôi mà, làm thế này có đúng không thiếu gia?" Tôi dùng lại cách xưng hô đã lâu không nói.
Màu áo trước n.g.ự.c tôi đặc biệt sẫm lại.
Áo ướt dính vào da, vải vóc cọ xát mang lại cảm giác tê ngứa.
Tống Kim Hành dời môi, ngước đôi mắt ửng đỏ đầy d.ụ.c vọng lên nhìn tôi:
"Ở thời cổ đại, thư đồng bên cạnh thiếu gia chính là dùng để làm chuyện này đấy, cậu không biết sao?"
Giọng nói từ tốn, không hề có chút x/ấu hổ ngượng ngùng nào.
Tôi đờ người ra: "Cái này tôi thật sự không biết."
Hơi thở nóng rực phả lên da th!t tôi.
"Không sao, cậu chỉ cần biết, ban ngày cậu làm tôi rất không vui, nên tôi đang ph/ạt cậu."
Bàn tay vòng quanh eo tôi vén vạt áo luồn vào trong.
Men theo đường eo chậm rãi di chuyển, gây ra những cơn r/un r/ẩy khe khẽ.
Đôi mắt như thủy tinh của Tống Kim Hành phủ lên một tầng sao vụn.
Cậu ấy c.ắ.n nhẹ xươ/ng quai xanh của tôi.
Động tác trên tay không dừng lại.
"Quen bên trái hay bên phải?"
Tôi che đôi mắt đỏ hoe ướt át.
Không nhịn được c.h.ử.i thầm một câu tục tĩu: "Đừng hỏi nữa."
Tống Kim Hành quá lợi hại.
Cậu ấy chỉ cần dựa vào một giọt nước mắt, là có thể khiến tôi đồng ý cho cậu ấy muốn làm gì thì làm.
Chỉ một tiếng "ông xã", là có thể khiến giới hạn của tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tống Kim Hành giả vờ giả vịt bảo tôi chú ý an toàn.
Nhưng lực đạo trong lòng bàn tay lại càng đ/áng s/ợ hơn.
Cằm tôi gác lên vai Tống Kim Hành, thầm nghĩ:
Chung Tuyền à Chung Tuyền.
Mày đúng là kẻ mềm lòng nhất thiên hạ này rồi.
Thời gian trôi đi đã không còn khái niệm.
Tôi quyết định thu hồi câu nói ban ngày.
Tống Kim Hành chẳng dễ dỗ chút nào.
Cậu ấy sẽ tìm cơ hội trả th/ù người ta, đ/áng s/ợ lắm.
Chương 17
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 6
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook