Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- HỒ SƠ KẺ PHÁN XÉT
- Chapter 1
1.
"Cửu Hòa cập nhật rồi!"
Tin tức vừa ra, cả lớp lập tức xúm lại.
"Vãi, lần này viết về vụ án mạng trong hẻm mưa, kí/ch th/ích thật!"
"Quả không hổ danh Cửu Hòa, mới cập nhật mười phút mà đã có cả vạn bình luận hóng truyện!"
"Chị ấy ngừng cập nhật cả tuần, mọi người chờ nóng ruột cũng phải thôi..."
Mọi người đang xôn xao bàn tán về tác phẩm mới của Cửu Hòa, cây bút trinh thám nổi tiếng nhất trên mạng.
Trình Hàm cố tỏ ra thờ ơ, nói một câu: "Kỳ thi tháng này xong, mình sẽ có thời gian cập nhật nhanh hơn."
Các bạn học xung quanh ngẩn người, rồi có người lập tức phản ứng: "Ý gì thế? Trình Hàm, cậu là Cửu Hòa sao?"
Trình Hàm ngồi trên bàn học, ngẩng cằm sơn móng tay, nghe vậy chỉ ra hiệu im lặng: "Các cậu đừng đi tuyên truyền khắp nơi, đây chỉ là sở thích của mình thôi. Mình không muốn người khác biết thân phận, điều quan trọng nhất bây giờ là thi đậu Thanh Bắc."
Cả lớp lập tức n/ổ tung, mọi người nhao nhao: "Vãi, Trình Hàm, cậu đỉnh quá vậy. Nhà đã giàu, học giỏi, giờ còn tài năng nữa!"
"Đại thần Cửu Hòa, có thể cho mình một chữ ký không?"
"Ôi trời, mình có thể khoe khoang cả đời mất!"
Nghe những lời đó, tôi lặng lẽ cất điện thoại trong góc, ngước mắt nhìn Trình Hàm một cái. Chỉ một ánh mắt đó thôi, không hiểu sao lại chạm vào dây th/ần ki/nh nh.ạy cả.m nào đó của cô ta.
Trình Hàm cầm cốc nước trên bàn, ném thẳng vào đầu tôi: "Ánh mắt đó của mày là sao hả!"
Trước mắt tôi tối sầm, sờ lên trán, đã thấy m á u chảy xuống.
Cả lớp đều nhìn tôi, nhưng không một ai lên tiếng.
Như mọi khi, Trình Hàm vẫy tay với hai cô bạn khác, chúng nó hiểu ý, lôi tôi vào nhà vệ sinh.
Đầu tôi bị nhấn vào bồn rửa mặt, đến khi gần như ngạt thở mới được kéo lên. Trình Hàm túm tóc tôi, tôi có cảm giác da đầu mình sắp bị l/ột ra.
Cô ta nhìn dáng vẻ đ/au khổ của tôi, cười mỉa: "Chúng mày xem bộ dạng c h ó chế* của nó kìa, cười chế* tao mất. Đồ tiện nhân, lần sau mà còn dám nhìn tao như thế nữa, tao móc mắt mày ra!"
Đợi đến khi cô ta hả hê, dẫn người rời đi.
Tôi dựa vào tường, thở hổ/n h/ển. Điện thoại trong túi "đing" một tiếng.
Tôi lấy ra xem, là một tin nhắn riêng: [Bạn đang ở trường cấp Ba Thanh Thành đúng không? Tôi tìm thấy bạn rồi, Cửu Hòa.]
2.
Tôi không chút hoang mang thoát khỏi tài khoản tác giả, dùng tài khoản phụ đăng một bài lên diễn đàn trường, đính kèm ảnh của Trình Hàm.
Kèm theo dòng chữ: 【Đại thần Cửu Hòa đây!! Người thật trông đẹp và g/ầy quá!】
Trình Hàm không biết, tôi mới chính là Cửu Hòa, người đã viết nên cuốn sách [Sát Thủ Thẩm Phán].
Cô ta càng không thể biết, vụ án giế* n g ư ờ i trong hẻm mưa được cập nhật gần đây là có thật, và tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình.
Còn hung thủ, đã để mắt đến tôi.
Việc Trình Hàm công khai tuyên bố mình là tác giả trong lớp, không nghi ngờ gì đã đẩy cô ta vào vòng xoáy nguy hiểm.
Nhưng... thế thì liên quan gì đến tôi?
Tôi ra khỏi nhà vệ sinh, thấy vài người đang cười đùa đi ra từ phòng vệ sinh bên cạnh, phía sau là một cậu con trai quần áo dơ bẩn, tóc ướt sũng.
Cậu ấy cúi gằm mặt, tôi không nhìn rõ nhưng không cần đoán cũng biết, cậu ấy cũng giống tôi, là đối tượng bị b/ắt n/ạt ở ngôi trường này.
Còn kẻ b/ắt n/ạt Từ Văn Hạo, cũng giống Trình Hàm, là học sinh ưu tú sáng láng. Hơn nữa, hắn thường xuyên xuất hiện trên báo chí với tư cách là thiên tài học giỏi, phẩm chất tốt, ngoại hình xuất chúng.
Từ Văn Hạo nhìn tôi, cười d/âm đãng: "Ôi chao, Khương Hòa của lớp 3." Ánh mắt hắn đảo qua bộ quần áo xộc xệch của tôi, đột nhiên cúi xuống thì thầm: "Tối gặp."
Tôi thấy gh/ê t/ởm vô cùng.
Chuông tan học vừa vang lên, tôi đã định chạy đi thì bị Trình Hàm túm tóc, cô ta nói với vẻ á/c ý: "Chạy gì mà chạy? Đi nào, dẫn mày đi chơi trò vui!"
Tôi bị chúng nó lôi kéo đến cổng sau. Từ Văn Hạo và đám người kia đã đợi sẵn ở đó.
Một chiếc xe sang chậm rãi tấp vào lề, Từ Văn Hạo là người lên xe đầu tiên. Tôi thậm chí còn chưa kịp kêu c/ứu thì đã bị chúng nó bịt miệng lôi lên xe.
"Lão Trần, đi thẳng đến quán bar On."
Lòng tôi rối như tơ vò. Quán bar On là thiên đường của giới nhà giàu, nghe nói chỉ cần có tiền là có thể đáp ứng mọi nhu cầu.
Liếc thấy trong túi xách của chúng nó có cả c/òng tay và roj da, lưng tôi dần toát mồ hôi lạnh, nhiều lần định nhảy khỏi xe nhưng đều bị tóm lại.
Ngay lúc Từ Văn Hạo bắt đầu giở trò sàm sỡ, chiếc xe đột ngột phanh gấp. Từ Văn Hạo không ngồi vững, văng thẳng về phía trước.
"Chế* tiệt! Mày lái xe kiểu gì thế..." Giọng hắn ta khựng lại, đột ngột trở nên kinh hãi: "Mày, mày là ai? Mày không phải Lão Trần!"
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy một đôi mắt sắc lạnh như rắn.
Phần 1 - Hổ Sơn Quân - Chapter 1
Phù Thế Tru Yêu Lục 1: Hương Phản Hồn - Chapter 1
Chapter 1
Chapter 1
Chapter 1
Chapter 1
Chapter 1
Bình luận
Bình luận Facebook