Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
6.
Sau này tôi mới biết, đêm đó Thẩm Kiều rời đi vì một cuộc giao dịch gặp trục trặc.
Nội gián đã tiết lộ thông tin cho cảnh sát, họ bí mật tráo đổi hàng hóa, tạo ra một màn "hắc ăn hắc"(*)
(*) Một thành ngữ Trung Quốc mô tả tình huống khi các bên x/ấu hoặc tội phạm lừa gạt và lợi dụng lẫn nhau vì lợi ích riêng, thường trong các giao dịch mờ ám hoặc phạm pháp. Thành ngữ này thường dùng để ám chỉ sự phản bội trong thế giới ngầm hoặc các hoạt động phi pháp, khi một nhóm này đá/nh lừa nhóm khác nhằm đạt được lợi ích của mình. Ở đây trong ngữ cảnh có thể hiểu cảnh sát đã gài một màn “gà nhà đ/á nhau”
Quả nhiên, Thẩm Kiều đã tin.
Anh bắt giữ thủ lĩnh của một băng nhóm khác và tr@ tấn hắn trong nhiều ngày.
Khi tôi gặp người đàn ông đó, hắn đã không còn hình dạng con người.
Thẩm Kiều nghịch khẩu sú/ng, ngẩng đầu lên cười với tôi:
"Em yêu, có muốn tìm chút niềm vui không?"
Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, tôi cảm nhận rõ rằng anh đang nghi ngờ tôi.
Chỉ cần trên mặt tôi xuất hiện chút cảm xúc bất thường, anh sẽ không ngần ngại mà b/ắn thẳng vào tôi.
Tôi che miệng, giả vờ nôn ọe, nhăn mặt m/ắng anh:
"Bi/ến th/ái."
Anh cười càng vui, đặt khẩu sú/ng vào tay tôi, nắm lấy tay tôi, nhắm vào người đàn ông đang hấp hối kia.
"Gi*t hắn đi."
Tôi run lên.
Anh cười nhìn tôi:
"Sợ gì chứ, em chẳng phải đã từng gi*t người sao?"
Tôi trừng mắt nhìn anh:
"Anh thật kinh t/ởm."
Người đàn ông cuối cùng cũng nhận ra điều sắp xảy đến, bắt đầu dùng chút sức tàn để giãy giụa, gào thét, c/ầu x/in tha thứ.
Thẩm Kiều mặt không biểu cảm nhìn hắn.
Giây tiếp theo, anh nắm ch/ặt tay tôi, bóp cò.
Tiếng sú/ng có giảm thanh không lớn lắm.
Cơ thể người đàn ông nhanh chóng ngừng động đậy.
Tôi kiệt sức lùi lại, khẩu sú/ng bất ngờ chuyển hướng, chĩa thẳng vào trán tôi.
Cảm giác lạnh lẽo khiến hơi thở của tôi gần như ngừng lại, khi n/ão bộ đang nhanh chóng suy nghĩ xem anh đã phát hiện ra việc tôi hợp tác với cảnh sát thế nào, anh đột nhiên mở miệng:
"Em yêu, em có nhận ra hắn không?"
Sự căng thẳng trong tôi lập tức tan biến.
Anh vẫn chưa biết.
Tôi cố gắng đóng vai một người tình vô tội bị hiểu lầm, mắt đỏ hoe lắc đầu:
"Không biết."
Anh nhìn chằm chằm vào tôi không cảm xúc, trong căn phòng nồng nặc mùi m/áu, hơi thở của anh giao tranh với tôi.
Anh không tin.
Ngón tay giữ cò sú/ng bắt đầu siết ch/ặt.
Thật xui xẻo, cuộc sống làm nội gián của tôi chưa kịp bắt đầu đã sắp kết thúc.
Tôi nhắm mắt lại.
"Bang."
Anh giả tiếng sú/ng n/ổ.
Không có đạn.
Nước mắt tôi lập tức trào ra, như một người phụ nữ vô tội bị sợ hãi đến tột cùng, hoang mang nhìn anh.
Có lẽ diễn xuất của tôi quá tốt, vào giây phút đó, trong mắt Thẩm Kiều, tôi thấy được sự xót xa.
Anh ôm tôi vào lòng:
"Gan em thật nhỏ."
Tôi dựa vào vai anh, nghẹn ngào:
"Thẩm Kiều, đừng gi*t tôi, được không?"
Tay anh vuốt nhẹ mái tóc tôi ngưng lại một chút.
Một lúc lâu sau, anh mới đáp lại bằng giọng thấp trầm:
"Được."
Tôi gắng hết sức để đóng vai một người phụ nữ sợ ch*t vì kinh hãi, nhưng trong lòng chỉ nghĩ - tôi không sợ ch*t, nhưng trước khi ch*t, tôi nhất định phải tận mắt chứng kiến con q/uỷ này bị trừng ph/ạt.
Chương 12
Chương 20
Chương 13
Chương 19
Chương 13
Chương 23
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook