Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong b/ệnh viện.
Bên cạnh là Thu Khê, giờ đã ở trong thân x/ác của Lý Kiệt.
Cậu kinh ngạc nhìn cơ thể mới của mình.
— Tôi... sống lại rồi sao?
Tôi gật đầu.
— Đúng.
— Nhưng cậu sống lại trong thân x/ác của một ông già bảy mươi tuổi.
Thu Khê nhíu mày.
— Đúng là một tin chẳng vui chút nào.
Tôi khó nhọc ngồi dậy, cầm cốc nước bên cạnh uống một ngụm.
— Ai bảo không chứ.
— À đúng rồi, Trần Hoa đâu?
Thu Khê đáp:
— Vì tội cố ý gây thương tích nên bị kết án ba năm tù.
Tôi tò mò hỏi:
— Hắn gây thương tích cho ai?
— Cùng lắm cũng chỉ lừa cậu uống rư/ợu thôi mà?
Thu Khê cạn lời nhìn tôi.
— Cô Biên này...
— Cô bị hắn đ/âm một nhát d/ao, cô quên rồi à?
Tôi sững người.
Ờ...
Được rồi.
Quả thật tôi quên mất.
Sau khi nói xong chuyện đó, tôi lại hỏi Thu Khê:
— Sau này cậu định làm gì?
— Tự dưng lại sống trong thân x/ác một ông già.
Cậu chỉ cười nhạt.
— Thật ra tôi vẫn còn nhớ tất cả ký ức khi làm q/uỷ.
— Thân x/ác này đã gây quá nhiều tội lỗi.
— Tôi định thay ông ta làm nhiều việc thiện hơn.
— Làm từ thiện chẳng hạn.
Nói xong, cậu đứng dậy rót thêm cho tôi một cốc nước.
— Cảm ơn cậu nhé.
Tôi xua tay.
— Khỏi khách sáo.
— Tôi đang tích âm đức mà.
— Nhớ thanh toán tiền viện phí cho tôi, rồi bồi dưỡng thêm ít tiền th/uốc men là được.
Thu Khê bật cười.
— Yên tâm.
— Chắc chắn sẽ không thiếu phần của cậu.
Nói xong, cậu đứng dậy.
— Công ty còn có việc.
— Tôi đi trước đây.
Tôi gật đầu, nhìn theo bóng lưng cậu dần khuất xa mà khẽ cảm thán.
Mọi chuyện trên đời đều có số mệnh.
Đến lúc phải ch*t thì sẽ ch*t, đó là quy luật của tự nhiên.
Cưỡng ép mượn mạng sống của người khác...
Cuối cùng cũng chẳng thể kéo dài được bao lâu.
Con người cứ tưởng việc mình làm thần không biết, q/uỷ không hay.
Nhưng thật ra...
Ông Trời đều nhìn thấy.
Nhân quả báo ứng trên đời này...
Mãi mãi là vị quan tòa công bằng nhất.
— Hết truyện —
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook