Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một ngày nọ, chị Hứa Đường lén chạy về nhà thi đấu của trường Đại học cũ.
Nghe nói là Sở Thiệu đích thân đi tìm chị ấy về.
Hai người cãi nhau suốt quãng đường. Sở Thiệu nói chị Hứa Đường ăn cháo đ/á bát. Chị Hứa Đường m/ắng anh ta lo chuyện bao đồng.
Ngay cả khi chị Hứa Đường đe dọa c.ắ.n c.h.ế.t Sở Thiệu, gương mặt lạnh như băng của Sở Thiệu vẫn bình thản, cứ bõm chị ấy trên vai, mặc cho chị ấy giãy giụa, tuyệt nhiên không hề buông xuống.
Sau này khi thử t.h.u.ố.c thử nghiệm mới, thấy chị Hứa Đường cuối cùng đã phục hồi một chút khứu giác, tần suất phát bệ/nh cũng giảm đi nhiều, sắc mặt Sở Thiệu mới dịu đi đôi chút.
Ngũ quan bắt đầu hồi phục, đây là một điềm báo rất tốt.
Nhưng Sở Thiệu lại như nhớ ra chuyện gì không vui, quẳng lại một câu: “Có loại t.h.u.ố.c nào cải thiện thị lực không? Tôi thấy cô Hứa đây rất cần.”
Tôi luôn rất lo lắng chị Hứa Đường cứ đối đầu với Sở Thiệu như thế, sớm muộn gì cũng sẽ bị anh ta đuổi ra khỏi đây.
Trần Gia Tranh xoa đầu tôi, an ủi: “Đừng lo. Hình như hai người họ từng quen nhau.”
“Nhưng trong nhà thi đấu đó rốt cuộc có gì? Anh nhớ lúc đó Sở Thiệu và người của anh ta chặn ở cửa, em thà dùng kho vật phẩm để đ.á.n.h đổi chứ nhất quyết không chịu mở cửa.”
À. Cái đó ư?
Thật ra, cũng chẳng có bí mật gì khó nói cả.
Phòng dụng cụ của nhà thi đấu, nh/ốt người bạn trai đáng c.h.ế.t của chị Hứa Đường. Sau khi hắn biến thành zombie cấp thấp, liên tục bị chị Hứa Đường giam cầm ở đó.
Vùng cổ là nơi duy nhất zombie còn cảm giác. Mỗi khi chị Hứa Đường tâm trạng không tốt, chị ấy lại đi vào dùng d.a.o nhỏ chọc vào cổ bạn trai cũ, đ.â.m hắn ta thành cái sàng mà vẫn không chịu cho hắn c.h.ế.t nhanh một chút.
Giữa họ, tình yêu cuối cùng, chỉ còn lại thế này.
Và ở phía bên kia của nhà thi đấu, ch/ôn cất người cực kỳ quan trọng đối với tôi - Ở đó có bia m/ộ của mẹ tôi, còn treo cả di ảnh của bà.
Khi tận thế vừa bùng phát, tôi trải qua muôn vàn gian khổ cuối cùng cũng trốn thoát khỏi trường học, muốn về nhà tìm mẹ.
Sau khi ba bệ/nh mất, chỉ còn hai mẹ con tôi nương tựa vào nhau. Tôi rất lo cho bà, muốn x/á/c nhận bà có an toàn không.
Nhưng tôi không biết mẹ đã biến dị.
Lúc kéo cửa phòng ngủ ra, mẹ quay lưng lại với tôi, tay còn nắm ch/ặt bức ảnh chụp chung của hai mẹ con, vai khẽ run.
Tôi vô cùng mừng rỡ lao đến, muốn x/á/c nhận bà không sao, nhưng giây tiếp theo đã bị mẹ c.ắ.n ch/ặt vào cổ.
Khi thịt da bị x/é rá/ch, tôi đ/au thấu lục phủ ngũ tạng. Nhưng vẫn cố gắng gọi bà: “Mẹ, là Niệm Niệm đây.”
Có chất lỏng lạnh buốt từng giọt từng giọt rơi xuống cổ tôi. Là nước mắt của mẹ.
Bà đang khóc.
Mẹ hình như đang mắc kẹt trong một trạng thái cực kỳ hỗn lo/ạn. Dù biết tôi là ai, nhưng hoàn toàn không thể kiểm soát được hành vi của mình.
Tôi đột nhiên không sợ gì nữa. Chỉ ôm ch/ặt lấy bà, mặc cho bà x/é c.ắ.n trên người tôi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng bà, khẽ hát ru. Giống như hồi nhỏ tôi gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng, bà hát dỗ tôi ngủ vậy.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trải qua giai đoạn biến dị ban đầu. Tôi kinh ngạc phát hiện, mình vẫn còn ý thức.
Mẹ tôi lại đã kết thúc sinh mạng của mình trong bếp với một tư thế vô cùng thê thảm.
Trên tờ giấy bà để lại, viết ng/uệch ngoạc: Con yêu, mẹ xin lỗi. Con phải sống tiếp. Mẹ mãi mãi yêu con.
Tôi mang theo mẩu giấy của mẹ, cõng bà, quay về trường học, rồi ch/ôn cất bà ở nhà thi đấu.
Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn nói tôi là niềm tự hào của bà. Chắc hẳn, được ngủ yên ở đây cùng với tôi, bà cũng sẽ rất vui nhỉ.
Nếu có thể, tôi thật sự muốn có cơ hội nói với bà thêm một câu: Mẹ, con chưa từng trách mẹ.
Và.
Con đang rất hạnh phúc.
Con nhất định sẽ cố gắng sống đến ngày tận thế kết thúc.
Không biết từ lúc nào, tôi đã mơ màng ngủ thiếp đi trong vòng tay anh ấy.
Trong màn sương mờ ảo, Trần Gia Tranh đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Nụ hôn đó dường như không còn lạnh giá nữa.
Mà mang theo cả hơi ấm cơ thể của anh ấy.
21. Ngoại truyện
Sổ tay tận thế của Trần Gia Tranh (1)
Tối nay, hình như tôi gặp một con zombie biết nói ở siêu thị Hạnh Phúc.
Cô ta hơi đặc biệt. Khác hẳn với đám x/á/c sống biết đi bên ngoài.
Cô ta biết tự làm sạch sẽ bản thân, biết lẩm bẩm một mình, biết ăn thức ăn trên kệ, và còn biết hát nữa.
Tôi trốn ở một góc khác ngủ. Đêm tối quá, cô ta không phát hiện ra tôi.
Không thể chịu nổi! Cô ta hát dở quá.
Thật muốn đưa về phòng thí nghiệm giải phẫu một chút, xem cấu trúc dây thanh quản của cô ta là gì.
Bó tay.
Sổ tay tận thế của Trần Gia Tranh (2)
Rút lại những lời hôm qua nói muốn giải phẫu con zombie đó.
Tôi sắp ng/u c.h.ế.t vì chính mình rồi. Mẹ kiếp, đó lại là Kỳ Niệm!
Cô ấy biến thành bộ dạng này từ bao giờ?
Có đ/au không? Có sợ hãi không?
Đi đến đây, nhất định đã nếm trải rất nhiều khổ sở rồi. Tôi không dám nghĩ tiếp.
Nhưng tôi x/á/c định được một điều, tôi nên nghĩ ra cách để đảm bảo luôn tìm thấy vị trí của cô ấy, như vậy mới đảm bảo an toàn cho cô ấy.
Trước khi bước ra ngoài, tim tôi căng thẳng đến mức nhảy ra khỏi lồng ng/ực. Cô ấy có nhận ra tôi không?
… Thôi được rồi. Kỳ Niệm trông như hoàn toàn không nhớ có sự tồn tại của tôi.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook