Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07
Sắp nghỉ hè, tôi nhận được điện thoại từ bạn nối khố. Bọn họ được nghỉ sớm hơn vài ngày nên định trực tiếp qua tìm tôi chơi.
Bọn tôi quen nhau từ lúc ba tuổi, chơi cùng đến tận năm mười ba.
Năm đó ba tôi đột nhiên phất lên, cả nhà thành kiểu nhà giàu mới nổi điển hình. Bố tôi trực tiếp mở công ty ở thủ đô, m/ua nhà bên đó rồi đón tôi qua sống, từ đó bắt đầu cuộc đời thiếu gia nhà giàu mới nổi.
Từ sau khi chuyển đi, tôi với Diêm Lạc chỉ có thể liên lạc qua mạng. Nhưng mỗi dịp nghỉ lễ, không phải tôi về quê sang nhà cậu ấy chơi thì cũng là cậu ấy đến nhà tôi.
Năm nay tới lượt cậu ấy qua đây.
Tôi bảo cậu ấy dẫn cả bạn trai theo, cậu ấy cũng đồng ý.
Sáng sớm hôm đó, tôi đã vội vàng ra khỏi nhà.
Đúng lúc chuẩn bị chui vào xe thì bị Kỷ Ngự Trạch đi tới ôm lấy.
“Sớm vậy, đi đâu thế?”
“Đừng nghịch nữa đừng nghịch nữa, tôi đi đón người.”
“Ai?”
“Cậu đừng quản đừng quản, buông tay ra đi. Tôi đang vội thật.”
Kỷ Ngự Trạch buông tay.
“Tôi đi cùng cậu được không?”
“Không được.”
Chưa nói tới chuyện tôi lấy thân phận gì để dẫn hắn đi, chỉ riêng việc hắn đi cùng thì bốn người ngồi cũng chật ch*t mất.
“Tôi đi trước đây, có gì về rồi nói.”
Nói xong tôi lập tức lên xe, đóng cửa lại, không nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Sau khi đón Diêm Lạc và bạn trai cậu ấy, bạn trai cậu ấy nói bên này anh ấy có nhà.
Diêm Lạc nói: “Tôi qua nhà anh ấy ở. Vừa hay dạo này cậu đang ôn thi cuối kỳ mà. Lúc nào rảnh thì gọi tôi, tôi qua nhà cậu chơi, tối anh ấy sẽ đón tôi về. Chờ cậu nghỉ hè hẳn rồi tôi sẽ qua ở nhà cậu.”
“Được thôi!”
08
Sau một ngày ăn uống vui chơi, đưa hai người họ về xong thì lúc tôi về tới nhà đã là mười một giờ đêm.
Vừa mở cửa ra, tôi đã thấy Kỷ Ngự Trạch ngồi trong phòng khách tầng một.
“Cậu có chuyện gì à?”
Kỷ Ngự Trạch khựng lại một chút rồi đáp: “Không có gì, chỉ là hơi lo cho cậu thôi. Giờ cậu về rồi thì tôi đi trước đây.”
Nói xong hắn đứng dậy rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Lúc chuẩn bị lên lầu, dì Từ vừa hay bước ra từ phòng bếp.
“Ôi, cậu về rồi à. Bạn học của cậu ngồi ở phòng khách chờ cậu từ sáng sớm luôn đó. Ơ? Cậu ấy đi rồi à? Vừa nãy còn ở đây mà.”
Tôi nhíu mày.
Đợi tôi cả ngày?
Nhưng hắn đâu nói có chuyện gì quan trọng.
“Vâng, con biết rồi dì Từ.”
Lên lầu xong, tôi gọi điện cho Kỷ Ngự Trạch: “Dì Từ nói cậu chờ tôi ở nhà cả ngày, có chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu. Chỉ là hôm nay đúng lúc thứ Bảy, tôi nghĩ có thể cùng cậu ôn tập. Dù sao thứ ba tuần sau cũng bắt đầu thi rồi.”
Tôi “ồ” một tiếng: “Tôi ôn gần xong hết rồi, hai hôm nay xem sơ lại chút là được. Thi tầm tầm là ổn.”
“Lần này còn tranh hạng nhất với tôi nữa không?”
Tôi bật cười theo phản xạ.
Trước kia tôi tranh hạng nhất với hắn là vì muốn thu hút sự chú ý của hắn. Giờ tôi đã là chủ n/ợ của hắn rồi, giữa hai đứa còn có ràng buộc sâu hơn, tôi còn tranh hạng nhất làm gì nữa.
“Không tranh nữa. Cậu cứ yên ổn làm hạng nhất của cậu đi, tôi cố chen vào top mười là được rồi.”
Tôi đặt đặc sản Diêm Lạc mang cho mình lên bàn cạnh đó: “Mấy hôm nay cậu cứ tập trung ôn thi đi, đừng tới tìm tôi nữa. Cậu phải giữ vững vị trí hạng nhất chứ.”
“Được thôi.”
Tôi cúp điện thoại rồi bắt đầu mở đống đặc sản ra xem, hoàn toàn ném hắn ra sau đầu.
09
Ngày thi cuối cùng kết thúc, tôi lập tức chạy tới chỗ Diêm Lạc.
Sau khi lại cùng nhau chơi thêm nửa ngày, tôi cảm thấy bạn trai cậu ấy thật sự rất ổn, hơn nữa còn đối xử với cậu ấy cực kỳ tốt.
Gh/en tị thật.
Buổi tối, tôi kể với cậu ấy chuyện mình đi thực tập ở công ty.
“Tôi xin nghỉ ở công ty để thi cuối kỳ, mai phải quay lại làm rồi, nên chỉ có thể tan làm mới đi chơi với cậu được.”
Diêm Lạc lắc đầu: “Không sao đâu, ban ngày tôi với người yêu có thể tự đi chơi mà. Có điều sao cậu vẫn tiếp tục đi làm vậy? Chẳng phải công ty nhà tiểu nam sủng của cậu đã vượt qua khủng hoảng rồi sao? Cậu còn phải ki/ếm tiền nuôi hắn nữa à?”
Tôi tặc lưỡi một tiếng: “Cũng không hẳn. Chỉ là sau khi đi thực tập tôi mới biết ki/ếm tiền khó thế nào. Tôi bắt đầu hiểu vì sao bố mẹ mình lúc nào cũng bận như vậy rồi. Họ phải nuôi sống cả một công ty nhân viên, thật sự không dễ dàng chút nào. Nghĩ tới chuyện họ còn phải nuôi thêm đứa con vô dụng như tôi, tôi lại thấy bản thân mình chẳng ra gì.”
“Trước đây sau khi nhà tôi giàu lên, tôi vốn định an tâm làm một đứa con nhà giàu thôi. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy trách nhiệm trên vai mình lớn quá. Tôi không muốn sau này có ngày công ty nhà tôi lụi bại trong tay mình. Nếu vậy chắc tôi thành tội nhân thiên cổ mất.”
“Cậu nói vậy làm tôi thấy mình đúng là đồ vô dụng.” Diêm Lạc thở dài. “Ngoài trẻ đẹp ra thì tôi chẳng có ưu điểm nào nữa.”
Tôi: “…”
Đúng là từ bé tới lớn chưa từng thay đổi, khả năng tự luyến đúng là vô địch thiên hạ.
“Mai cậu có muốn đi công ty với tôi chơi không?”
“Tôi đi được à?”
Tôi gật đầu: “Được chứ. Công ty tôi có nhiều khu giải trí lắm, căn tin cũng ngon nữa. Mai tôi dẫn cậu tới công ty, cậu cứ tự chơi trước đi, đến trưa tan làm tôi dẫn cậu đi ăn đồ ngon.”
“Được đó. Vừa hay mai chồng tôi bận chơi chứng khoán, không có thời gian để ý tôi, tôi đi làm với cậu luôn.”
Tôi chớp mắt đầy ẩn ý với hắn: “Ôi trời, gọi luôn là chồng rồi cơ à!”
Diêm Lạc đỏ mặt trừng tôi một cái.
Tối hôm đó, tôi trực tiếp đóng gói mang Diêm Lạc về nhà, dự định hôm sau tan làm mới đưa cậu ấy quay lại.
Sau một hồi mềm cứng đủ kiểu, cuối cùng bạn trai cậu ấy cũng chịu đồng ý.
Lúc ngồi xe về nhà, Diêm Lạc âm thầm thở dài: “Anh ấy dính người quá trời luôn. Dù đang bận cũng muốn tôi ở cạnh. Chỉ cần tôi biến mất là anh ấy đi tìm khắp nơi, làm tôi đi vệ sinh cũng chẳng yên, cứ nhất định phải để tôi ở trong tầm mắt hai mươi bốn tiếng.”
Gh/en tị quá.
Nếu Kỷ Ngự Trạch cũng có thể nhìn tôi chằm chằm như vậy, chắc tôi hạnh phúc ch*t mất.
Chương 14
Chương 12
Chương 14
Chương 10
Chương 23
Chương 9
Chương 12
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook