Đời Người Ngắn Ngủi, Vì Vậy Hãy Sống Cho Hết Mình

Bắt kẻ bị b/ắt n/ạt đi xin lỗi kẻ b/ắt n/ạt?

"Dựa vào cái gì?"

Nghe tôi trả lời như vậy, vẻ mặt của giáo viên chủ nhiệm càng lộ rõ sự chán gh/ét.

"Dựa vào việc em đ/á/nh bạn ấy trước mặt mọi người. Còn cái này—là do em viết đúng không?"

Giáo viên chủ nhiệm gõ gõ lên màn hình máy tính.

Trên đó là những dòng nhật ký dày đặc, kín mít.

Từ nhỏ tôi đã bài xích chữ nghĩa, nên năm đó mới không chút do dự chọn làm học sinh thể thao.

Suýt nữa thì vào được đội tuyển quốc gia.

Tôi vừa định cúi người lại gần xem nội dung trên màn hình thì đã bị giáo viên chủ nhiệm dùng bìa hồ sơ chọc mạnh vào ng/ực.

Cô ta vừa che mũi, vừa gh/ét bỏ đẩy tôi lùi ra xa bàn làm việc.

"Giáo viên không quan tâm em có thích Tôn Húc Phong hay không, nhưng tôi hy vọng em làm một người bình thường. Những nhật ký này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng nhà trường, nên trường quyết định cho em tạm thời nghỉ học."

Tôi: ?

Mở màn cái kiểu chó má gì thế này?

Bị bạn học b/ắt n/ạt, còn bị giáo viên s/ỉ nh/ục là không bình thường, chỉ vì yêu mến người cùng giới, mà bị nhà trường ép nghỉ học.

Tạ Trần có thể nhịn.

Nhưng tôi thì không.

"Em không đồng ý. Đây là giáo dục bắt buộc mười hai năm, cô nói cho nghỉ là cho nghỉ sao?"

"Tôi đang thông báo cho em biết. Dù sao thì lớp này cũng không cần em nữa. Phụ huynh em đã trên đường tới rồi, về thu dọn đồ đạc đi."

Giáo viên chủ nhiệm rõ ràng đã mất kiên nhẫn.

Ngay lúc tôi định cãi tiếp, cánh cửa văn phòng bị gõ vang.

"Cô Chương, xin lỗi… tôi đến muộn rồi."

Tôi theo tiếng nhìn sang.

Bước vào là một người phụ nữ dáng người g/ầy nhỏ, mặc bộ đồ thú bông hình gấu.

Cô thở hổ/n h/ển, mái tóc mái mỏng trên trán dính mồ hôi, hơi rối lo/ạn.

Ánh mắt nhìn tôi vừa thất vọng, vừa tức gi/ận.

Khi tôi bị đuổi ra khỏi văn phòng, nghe được cuộc đối thoại giữa người phụ nữ đó và giáo viên, tôi mới biết—

Cô ấy là chị gái của Tạ Trần.

Không biết chị Tạ Trần đã nói gì với giáo viên, kết quả cuối cùng là cho tôi về nhà tự kiểm điểm hai ngày.

Nhưng bản kiểm điểm tăng từ hai nghìn chữ lên năm nghìn chữ, còn kèm thêm hình ph/ạt dọn dẹp nhà vệ sinh nam.

"Chị, sao chị còn đồng ý để giáo viên tăng hình ph/ạt vậy? Nhà vệ sinh nam bẩn lắm, mà người làm sai đâu phải là em."

Tôi chặn chị lại, muốn giải thích.

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt chị đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi, tôi sững người.

"Đúng. Người làm sai… là chị."

Chị dường như cười khổ một tiếng, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, xen lẫn một tia oán h/ận.

"Lúc trước chị không nên cản em t/ự t*. Em ch*t rồi, chị cũng không phải mệt mỏi thế này."

2.

Khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn c/âm lặng.

Suốt quãng đường về nhà, chị không nói thêm lời nào.

Cho đến khi chiếc xe điện cũ kỹ dừng lại trước một con hẻm hẻo lánh, bẩn thỉu.

"Em về trước đi. Đói thì tự nấu mì gói ăn."

Tôi kéo tay chị lại.

"Muộn thế này rồi, chị không về nhà sao?"

Chị mất kiên nhẫn hất tay tôi ra.

"Đi làm thêm. Tôi không rảnh rỗi như cậu."

Nhìn bóng lưng g/ầy gò của chị lái xe lao vào bóng tối, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác đ/au nhói khó hiểu.

Tôi đứng đó, nhìn theo cho đến khi chị biến mất.

Rồi mới xoay người định về nhà.

Nhưng khi đứng ở đầu con hẻm, tôi trầm mặc.

Danh sách chương

2 chương
17/02/2026 15:34
0
17/02/2026 15:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu