Trước khi bị Trương Huyền Linh đưa khỏi động Phúc Nương, tôi đã nhìn rõ ánh mắt khó tin của Thôi Phụ.
Không chỉ hắn.
Khi Trương Huyền Linh bảo muốn thu tôi làm đồ đệ, đưa tôi về Huyền Trần Tông, tôi còn kinh ngạc hơn cả Thôi Phụ.
Nhưng nghĩ lại, có lẽ đây là cơ hội đổi đời của tôi.
Không phải vứt bỏ mạng sống vì những "người thân" giả tạo kia, thậm chí còn có thể bước chân vào con đường tu tiên mà phàm nhân mơ ước.
Vì vậy, tôi đồng ý đề nghị bái sư của Trương Huyền Linh.
Khi đi ngang qua ngôi làng tôi sống mười chín năm, nhìn xuống những người dân nhỏ bé như kiến dưới chân, lòng tôi dâng lên vô vàn suy nghĩ.
Do dự mãi, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được hỏi:
"Sư phụ, không thể trừ khử huyết trùng rồi hãy đi sao?"
Trương Huyền Linh liếc nhìn tôi đầy ý vị, rồi lắc đầu như tôi dự đoán:
"Huyết trùng qu/an h/ệ mật thiết đến việc tạo ra Huyền Văn Huyết Tinh, ngay cả ta cũng không thể đụng vào giới hạn này."
Nhưng một lát sau, hắn lại nói thêm:
"Dù ta không thể, nhưng ngươi thì có khả năng. Dĩ nhiên, không phải là ngươi bây giờ. Đường còn dài, cố gắng lên! Đồ nhi."
Nhìn ngôi làng nhỏ dần phía xa, tôi âm thầm gieo vào lòng một hạt giống chờ ngày nảy mầm.
Huyền Trần Tông, ta đến đây.
- Hết -
Bình luận
Bình luận Facebook