Sau Khi Vị Thiếu Gia Giả Tâm Tàn Ý Lạnh

Sau Khi Vị Thiếu Gia Giả Tâm Tàn Ý Lạnh

Chương 4

14/09/2026 07:08

Khoảng thời gian đó đối với tôi mà nói thật sự rất khó nhằn.

Lên đại học, sau khi chuyển vào ký túc xá mới cảm thấy khá hơn một chút.

Bởi vì không cần phải thường xuyên ở chung một không gian với Giản Tinh nữa.

Tôi càng nỗ lực ki/ếm tiền hơn, làm thêm khắp nơi, tranh thủ lúc rảnh rỗi thì vẽ tranh minh họa.

Tôi muốn dành dụm thật nhiều tiền, ít nhất phải gom đủ số tiền để bồi thường công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Giản.

Tôi cứ mường tượng rằng nếu tôi trả tiền lại cho bọn họ, có phải tôi sẽ được rời khỏi nhà họ Giản rồi không?

Nhà họ Giản là gia đình hào môn, thứ không thiếu nhất chính là tiền. Cho dù có gh/ét tôi đến đâu, thỉnh thoảng họ vẫn gửi vào tài khoản của tôi một chút tiền.

Đương nhiên, số tiền đó kém xa tít tắp so với của Giản Tinh.

Từ khi thành niên, tôi gần như chẳng đụng đến số tiền bọn họ cho. Thay vào đó, tôi cất giữ cẩn thận, dự định một ngày nào đó sẽ trả lại cho họ.

Đến khi nào mới có thể trả hết đây?

Tôi chán nản suy nghĩ.

Lúc tan sở hôm nay, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ sau một thời gian dài.

"Tại sao lâu như vậy không về nhà?"

Giọng điệu của bà rất lạnh nhạt.

Nếu là một gia đình bình thường, câu hỏi này chắc chắn xuất phát từ sự lo lắng và nhung nhớ của người nhà.

Nhưng tôi thừa biết, đây là một lời chất vấn.

Như một phản xạ có điều kiện, tim tôi chợt thắt lại.

Lấy lòng mở miệng giải thích: "Dạo này con đang đi thực tập, còn bận rộn chuyện tốt nghiệp nữa..."

Bà mất kiên nhẫn c/ắt ngang: "Được rồi, mày không cần phải tìm nhiều cớ như vậy."

"Con xin lỗi." Tôi thuần thục nhận lỗi, nhưng sự căng thẳng trong lòng chẳng vơi đi nửa phần.

"Thứ Bảy về nhà ăn cơm."

Bà nhạt nhẽo buông lại một câu rồi cúp máy.

Chẳng thèm cho tôi một cơ hội để hồi đáp.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã quay lại giao diện chính, dạ dày đ/au thắt.

Thứ Bảy, tôi về nhà họ Giản một chuyến.

Khóa mật mã đã bị đổi, tôi không vào được, đành đợi ngoài cửa một lúc mới có dì giúp việc ra mở cửa cho tôi.

Đi vào trong, người đầu tiên tôi nhìn thấy là anh trai Giản Dực.

Người đàn ông nhìn thấy tôi, trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, cau mày hỏi: "Sao mày lại đến đây?"

Tôi khựng bước cứng đờ tại chỗ, lí nhí giải thích: "... Mẹ bảo em về ăn cơm."

"Ồ."

Giản Dực dời mắt đi, không thèm nhìn tôi thêm cái nào nữa.

Trên bàn ăn, cả nhà đang trò chuyện về những chủ đề sinh hoạt đời thường nhẹ nhàng, vui vẻ hòa thuận.

Tôi hoàn toàn không thể chen lời vào, chỉ biết cúi gằm mặt nhai thức ăn một cách máy móc.

Cho đến khi đột ngột nghe thấy giọng nói trầm lạnh của bố: "Giản Nguyện."

Tôi ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt nghiêm nghị của ông.

"Về đến nhà là c/âm như hến, trưng cái bộ mặt đó ra cho ai xem?"

Tôi buông đũa xuống, thẳng lưng ngồi ngay ngắn.

Nặn ra một nụ cười: "Con không có."

Thấy biểu cảm của bố không đổi, tôi chỉ đành thấp thỏm thu lại nụ cười, ngoan ngoãn nhận lỗi:

"Con xin lỗi."

Trên bàn ăn chìm vào tĩnh lặng mất một lúc.

Vẫn là Giản Tinh cười cợt phá vỡ sự im ắng: "Giản Nguyện, sao anh vẫn mãi cái điệu bộ đó vậy?"

"Lần nào cũng phá hỏng bầu không khí đang vui vẻ của gia đình."

"..."

Tôi không thốt nổi một lời, cảm giác hô hấp trở nên khó khăn.

Bọn họ không đoái hoài đến tôi nữa, nhanh chóng chuyển sang chủ đề tiếp theo.

Tôi nhìn cả bàn thức ăn ngon lành, nhưng chẳng thể nuốt trôi thêm được gì.

Thật ra hôm nay gọi tôi về chủ yếu là để bàn bạc về tiệc sinh nhật của Giản Tinh.

Thêm vào việc cậu ấy cũng tốt nghiệp đại học trong năm nay giống như tôi, nên bữa tiệc lần này chắc chắn sẽ được tổ chức vô cùng long trọng.

Tiếng nói của bọn họ lọt vào tai, nhưng tôi lại không nghe lọt được bao nhiêu.

Tất cả tế bào trên cơ thể tôi đều đang gào thét biểu tình sự khó chịu.

Tôi thầm cầu nguyện cho bữa tối này kết thúc thật nhanh.

Sau đó bọn họ mới nhắc đến tôi lần nữa, là lời nhắc nhở đầy vẻ không vui của mẹ: "Vào ngày tiệc sinh nhật của Tiểu Tinh, mày liệu h/ồn mà sửa soạn bản thân cho đàng hoàng, đừng có mặc mấy bộ quần áo lôi thôi lếch thếch."

"Đối ngoại thì mày vẫn mang danh con cháu nhà họ Giản, đừng có làm mất mặt chúng tao."

Tôi cụp mắt, che giấu sự mệt mỏi dưới đáy mắt: "Vâng."

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 07:08
0
14/09/2026 07:08
0
14/09/2026 07:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu