Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ting Ting Tang Tang
- DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN
- Chương 261: Gỗ Cổ Thụ
Cơn gió lạnh này thổi khiến tôi sởn hết cả gai ốc, tim đ/ập thình thịch liên hồi.
Trúc lâu, giữa trưa, còn có đèn dầu t/.ử th/i đang ch/áy nữa.
Nơi này nếu thật sự xảy ra chuyện q/uỷ quái, tôi cũng chẳng thấy lạ chút nào.
Tôi đột ngột quay đầu nhìn lại, phía sau trống không chẳng có ai, nhưng cánh cửa khép hờ lại hé ra một khe nhỏ.
Điều này khiến lòng tôi có chút chột dạ.
Tôi nhớ rõ mình đã tiện tay đóng cửa rồi, trong lòng không dám lơ là, đưa tay vào túi vải gai xanh, lấy chuông Trấn Âm ra, cẩn thận dùng dây Trấn Âm buộc lên cửa.
Làm xong hết thảy, tôi mới lần nữa đóng cửa phòng lại.
Sau đó mới nín thở tập trung tinh thần, quay người đi vào phòng rửa mặt, lấy bàn chải và kem đá/nh răng ra bắt đầu đá/nh răng.
Mùi tỏi này đã khiến tôi chịu không nổi từ lâu rồi, lúc này tôi dùng sức chà mạnh hàm răng, mà sau gáy dường như lại cảm nhận được một luồng gió lạnh.
“Leng keng…” Tiếng chuông cực kỳ nhỏ bé ấy lại như tiếng chuông lớn vang vọng trong lòng tôi.
Động tác trên tay tôi cứng đờ lại, trong miệng còn ngậm bàn chải, cầm cốc súc mạnh một ngụm nước rồi súc miệng.
Nước bị tôi phun ra khỏi miệng, tôi cứng ngắc từ từ quay đầu lại.
Trên trán lão già có một vết s/ẹo dài bằng ngón tay, gương mặt trắng bệch, khoác một bộ Đường trang màu xanh mỏng manh.
Vết s/ẹo kia lật ra ngoài, trông cực kỳ dữ tợn.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, khoảng cách với tôi cũng chỉ có một bước mà thôi.
Tim tôi gần như muốn nhảy ra ngoài, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi nhìn cánh tay lão, không thấy hiện ra màu sắc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện của Lý Vượng đã khiến tôi để lại bóng m/a tâm lý rồi, bây giờ hễ nhìn thấy thứ không sạch sẽ là tôi đều cảm thấy cực kỳ khó giải quyết.
Hiện tại lão già này hẳn chỉ là một thứ không sạch sẽ bình thường, chưa có dấu hiệu gây họa gì.
Tôi thở phào một hơi, lấy gậy khóc tang từ trong túi vải gai xanh ra, nhẹ nhàng vung tay nói: “Người ch*t chớ đi đường dương, tránh oán tích tụ mà gặp tai!”
Đôi mắt lão vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, khiến da đầu tôi tê dại.
Lẽ nào ông ta muốn tôi giúp mình làm gì đó?
Tôi không để ý tới ông ta nữa, còn không tan đi thì tôi sẽ dùng gậy khóc tang quất ông ta.
Trong lòng vừa nghĩ vậy, lão già kia dần dần tan biến mất.
Nơi này dù sao cũng không phải m/ộ phần phong thủy, nếu ở núi hoang mà gặp ông ta, tôi chắc chắn đã quất thẳng rồi.
Mấy thứ kia đều là loại quanh năm hại người đoạt mạng, còn gặp trong đại viện thì phải khuyên trước.
Nhưng tất cả đều phải lấy an toàn của bản thân làm đầu, nếu lão già kia dám làm gì tôi, tôi sẽ trực tiếp dùng gậy khóc tang đá/nh ông ta.
Loại chưa hóa sát này, tôi căn bản không sợ.
Tôi khuyên lão già rời đi cũng là để ông ta đừng lưu luyến nhân thế nữa, tránh sinh oán mà gặp tai.
Người đi rồi, tôi dùng sức đá/nh răng thêm mấy lần, nhổ một ngụm nước vào bồn rửa mặt rồi ném bàn chải và kem đá/nh răng vào thùng rác.
Sau đó tôi xoay người tháo chuông Trấn Âm cùng dây Trấn Âm trên cửa xuống, bỏ hết vào túi vải gai xanh.
Tiếp đó mới bước ra khỏi phòng, men theo hành lang đi ra ngoài, tôi nhìn thấy Hà Đoạn Nhĩ cùng Bát Tiên đều đang chờ tôi rồi.
Trong lòng cân nhắc một chút, cuối cùng tôi vẫn không nói chuyện vừa gặp cho Hà Đoạn Nhĩ biết, bởi Vương Tam Hỷ cũng đang cười đứng bên cạnh.
Lão già kia lưu luyến Vương gia đại viện, chắc chắn có qu/an h/ệ với nơi này.
Tôi không biết cụ thể là qu/an h/ệ gì, cho nên không tiện để Vương Tam Hỷ biết quá sớm.
Đối với Vương Tam Hỷ, tôi vẫn có chút đề phòng.
“Đi thôi, chú Vương.”
“Được thôi, La tiên sinh, cậu thử món cừu nướng nguyên con của Vương gia đại viện chúng tôi là biết hương vị tuyệt diệu của nó ngay.” Vương Tam Hỷ cười giới thiệu với tôi.
Tôi nghe mà chẳng tập trung, phần lớn suy nghĩ đều đặt lên ông lão kia cùng phần thân cốt của cây trăm năm.
Ông lão kia cũng chỉ xem như một thứ không quá sạch sẽ mà thôi.
Lý Vượng mới là phiền phức thật sự, hiện tại hắn đã hóa Huyết Sát, mệnh cách còn đ/áng s/ợ như vậy.
Tôi thật sự không muốn kéo dài thêm một giờ Tý nào nữa, trong lòng tôi giờ đã có bóng m/a rồi.
Nhất định phải mau chóng tìm được phần thân cốt của cây đại thụ che trời, tôi phải triệt để trấn áp Lý Vượng trước đã.
Vương Tam Hỷ dẫn chúng tôi quay lại phòng riêng ban nãy, Tiết Tiểu Nhã còn chưa động đũa đâu.
Con cừu nướng nguyên con kia vẫn còn đang được giữ nóng.
“Sơ Cửu, mau ăn đi.” Tiết Tiểu Nhã chớp mắt nói với tôi.
Ăn cơm thì tôi cũng chẳng khách sáo gì, cầm đũa gắp thẳng về phía con cừu nướng nguyên con.
X/é xuống một miếng cả da lẫn th!t.
Vừa cho vào miệng, trong lòng tôi lập tức chấn động.
Giòn tan!
Lớp da dính chút mỡ thơm mà không ngấy, hòa cùng gia vị khiến người ta cực kỳ hưởng thụ.
Phần th!t cừu bên trong lại mềm non vô cùng.
Cảm giác mềm ướt của th!t, vừa cho vào miệng là mỡ đã theo đầu lưỡi trôi xuống, thơm đến mê người.
Tôi nuốt miếng th!t xuống cổ họng.
Cừu nướng nguyên con của Vương gia đại viện đúng là tuyệt phẩm! Bất kể lớp da nướng hay th!t non đều cực kỳ xuất sắc.
Vốn dĩ bận rộn cả ngày rồi, ngay cả Bát Tiên cũng đều đói bụng.
Bát Tiên đều là người làm việc tay chân, món cừu nướng nguyên con này quả thật không phải dạng vừa.
Chúng tôi ăn đến mức như gió cuốn mây tan.
Cả một con cừu nướng lớn như vậy, chưa tới hai mươi phút đã bị chúng tôi quét sạch.
Tôi ăn đến hơi no căng, còn ợ một cái.
“Đi thôi, Sơ Cửu.” Tiết Tiểu Nhã che miệng cười nói.
Tôi nhìn đến ngây người, nếu mỗi ngày đều có thể cùng cô ấy ăn cơm trò chuyện thì thật là chuyện vui biết bao.
“Sơ Cửu, nghĩ gì thế.” Hà Đoạn Nhĩ vỗ vai tôi một cái mới khiến tôi bừng tỉnh.
Sau đó chúng tôi đi cùng Tiết Tiểu Nhã.
“Sơ Cửu, vừa rồi có người báo cho tôi rồi, nói là đã tìm được cây cổ thụ hơn trăm năm, tôi đang cho người ch/ặt đây, đợi ch/ặt xong sẽ mang tới cho anh.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đây mới là thứ tôi nhớ mong nhất.
Nếu không tìm được cây cổ thụ trăm năm này, rất có thể sẽ xảy ra chuyện ch*t người.
Hiệu suất của nhà họ Tiết quả thật khá cao.
“Chúng ta nghỉ ở đây một lát đi, đợi họ mang gỗ tới.” Tiết Tiểu Nhã nói.
Tôi gật đầu, tảng đ/á treo trong lòng lúc này mới miễn cưỡng hạ xuống.
“À đúng rồi, cô có từng gặp một ông lão trên trán có vết s/ẹo lớn thế này không?” Tôi dùng tay chỉ lên trán tạo thành một vết s/ẹo.
Tiết Tiểu Nhã có chút nghi hoặc, cô ấy lắc đầu nói: “Không có.”
Tôi gật đầu rồi lại hỏi: “Vậy có ông lão nào thích mặc Đường trang màu xanh không, quần áo rất mỏng.”
“Đường trang màu xanh…” Tiết Tiểu Nhã nhíu mày suy nghĩ.
“Gia chủ của Vương gia đại viện, Vương lão gia hình như thích mặc Đường trang màu xanh thì phải, sao đột nhiên anh hỏi cái này?” Tiết Tiểu Nhã nghi hoặc hỏi.
Nghe thấy lời này, đầu tôi lập tức ong ong cả lên.
Cái gì?
Nói vậy, ông lão mặc áo xanh kia lại chính là gia chủ của Vương gia đại viện sao?
Vậy người tôi vừa gặp cũng là ông ta?
Tại sao Vương Tam Hỷ lại nói dối, mà gia chủ Vương gia đại viện lại ch*t rồi?
Xem ra cái đại viện lớn này cũng chẳng yên bình gì.
Trong lòng tôi hơi căng thẳng, trán lấm tấm mồ hôi.
Chỉ là chuyện của Lý Vượng hiện tại tôi còn chưa giải quyết xong, đâu dám ôm thêm việc vào người nữa.
Cho nên tôi đành ngậm miệng lại, không nói thêm gì nữa.
Chuyện không liên quan tới mình thì tôi cũng không quan tâm.
Chỉ cần Vương gia đại viện không tìm tới tôi, cũng không gây họa ngay trước mặt tôi, tôi sẽ không quản bọn họ.
Gần đây chuyện làm không công hơi nhiều rồi, tôi cũng đâu phải làm từ thiện.
Vương Xuân trong thôn, còn có Trương Lý.
Hai chuyện này đều là liều mạng làm, cuối cùng một đồng cũng chẳng ki/ếm được.
Tiên sinh làm pháp sự đúng là nên có lương tâm, nhưng quan niệm của tôi với cha tôi cũng có chút khác biệt.
Tôi cho rằng sức người có hạn, làm từ thiện trong khả năng của mình cũng phải đảm bảo cuộc sống trước đã.
Nếu một đồng cũng không lấy, vậy thì chỉ có nước ch*t đói thôi.
Đối với người đến sau mà nói, cũng không phải tấm gương tốt gì.
Loại chuyện này vẫn nên có mức độ.
Đợi khi Tiết Tiểu Nhã cho người mang phần thân cốt cây đại thụ che trời tới, tôi phải đếm kỹ xem có bao nhiêu vòng năm.
Có đủ trăm năm hay không.
Triệu Phàm thật sự hại tôi thảm rồi, trước thì đ/ốt x/ác Lý Vượng, sau lại dùng cây cổ thụ giả lừa tôi.
Hắn có phải còn giấu tôi chuyện gì không, nếu không tại sao lại đ/ốt x/ác Lý Vượng rồi còn dùng thân cốt giả nữa?
Tôi bắt đầu suy nghĩ kỹ lại toàn bộ đầu đuôi từ khi chúng tôi tới nhà họ Triệu.
Càng nghĩ càng thấy cổ quái, ban đầu thái độ của Triệu Phàm đối với chuyện hạ táng cũng không quá phản đối, tôi nói muốn trấn áp Lý Vượng, ngoài thái độ hơi tệ một chút thì hắn cũng không chống đối.
Nhưng sau khi chúng tôi điều tra sinh thần bát tự của Lý Vượng xong, Triệu Phàm như biến thành người khác.
Không chỉ đ/ốt x/ác Lý Vượng, còn hô hào gì mà b/áo th/ù cho Triệu Bảo Bình.
Nhưng rõ ràng chúng tôi đã nói rồi, chỉ cần trấn x/ác Lý Vượng ở hung địa thì mới có thể hóa giải.
Chuyện này tuyệt đối có vấn đề, không đơn giản như bề ngoài.
Tôi hơi nheo mắt lại, những lời công kích m/ê t/ín phong kiến của Triệu Bảo Bình, có phải chỉ là bình phong để che giấu mục đích thật sự hay không.
Tại sao chứ?
Mục đích thật sự của Triệu Phàm là gì, vì sao phải che giấu nó?
Rõ ràng Lý Vượng muốn hại hắn, vậy tại sao hắn lại đ/ốt x/ác, ngăn cản chúng tôi trấn áp Lý Vượng?
Chẳng lẽ Triệu Phàm bị người ta mê hoặc rồi?
Tôi lập tức nhớ tới đám chuột ẩn trong cỏ hoang ở nhà họ Triệu.
Lẽ nào thế lực đứng sau màn đã ra tay? Bọn chúng phái người giống như đã từng mê hoặc Vương Xuân, dùng lời nói mê hoặc cả Triệu Phàm.
Ruồi không đậu trứng không nứt, cho dù bị mê hoặc thì cũng phải có nguyên nhân.
Nếu trong lòng Triệu Phàm thật sự quang minh lỗi lạc, chỉ đơn thuần là em trai ch*t rồi muốn để Triệu Bảo Bình được hạ táng, hắn không nên ngăn cản chúng tôi đ/ốt x/ác Lý Vượng mới đúng.
Không được!
Càng nghĩ tôi càng thấy chuyện này không ổn, đợi chúng tôi triệt để trấn áp Lý Vượng xong, nhất định phải điều tra Triệu Phàm.
Trong chuyện này, Triệu Phàm là nhân vật quan trọng không thể thiếu.
Nếu Triệu Phàm lúc nào cũng chuẩn bị đ/âm sau lưng chúng tôi một nhát, vậy ảnh hưởng sẽ rất lớn.
“Reng reng…” Điện thoại Tiết Tiểu Nhã vang lên, cô ấy đưa tay nghe máy, ừ hai tiếng rồi cúp máy.
Tiết Tiểu Nhã nghiêng đầu nhìn tôi, chớp mắt nói: “Sơ Cửu, người làm đã mang gỗ tới rồi.”
Trong lòng tôi vui mừng, cuối cùng cũng có thể trấn áp được Lý Vượng rồi sao?
Chương 5
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 11
Chương 15
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook