Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhìn cái bộ dạng căng thẳng lo sốt vó kia của cậu kìa, Hạo Phàn bị chọc cho buồn cười kinh khủng.
“Vâng, về đến nhà rồi ạ.”
“Dạ không, biết lỗi rồi ạ, thái độ vô cùng thành khẩn đoan chính.”
“Dạ vâng ạ, em ấy mà còn có lần sau, con chắc chắn sẽ báo cáo ngay với mẹ ạ.”
“Vâng ạ mẹ, mẹ ngủ sớm đi ạ, chúc mẹ ngủ ngon.”
Thông báo xong cuộc điện thoại, Hạo Phàn đem chiếc điện thoại đã tắt màn hình đặt trở lại bàn đầu giường, Tô Vũ dẫu sao cũng bắt chước thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Cũng may người đàn ông này không thèm thêm mắm dặm muối bôi đen cậu, lại còn giúp đỡ nói đỡ cho không ít lời tốt đẹp.
Nếu không lần sau về nhà, không biết chừng lại phải lên thớt học lớp giáo dục công dân tư tưởng đạo đức suốt bao nhiêu lâu nữa đây.
Cậu cũng căn bản không rõ rút cuộc Hạo Phàn đã dùng chiêu trò gì để m/ua chuộc lòng người nữa? Tóm lại là mẹ đẻ cậu đối với cái thằng con rể này mãn nguyện không lời nào tả xiết, người đàn ông nói cái gì là bà tin cái đó, hễ có chút xích mích nhỏ nhặt gì xảy ra một cái là mẹ cậu liền lập tức đứng cùng một chiến tuyến mặc chung một quần với người đàn ông, cùng nhau tổng tấn công tiêu diệt cậu.
“Ông xã tốt bụng quá đúng không em? Còn giúp em xin xỏ với mẹ nữa cơ đấy? Em dẫu sao lại chẳng thèm suy nghĩ đến chuyện báo đáp lại tấm chân tình này một chút sao hử?” Hạo Phàn một cánh tay dài vươn ra ôm trọn lấy người ta vào lòng.
“Báo đáp cái kiểu gì cơ chứ?” Tô Vũ bực mình liếc xéo hắn một cái.
Hắn nếu không đ/âm chọc mách lẻo từ đầu thì mẹ làm sao mà biết được? Mẹ nếu đã không biết thì làm quái gì có cái chuyện cần phải xin xỏ tốt đẹp làm cái tích sự gì chứ?
Đã là kẻ chủ mưu gây ra tội á/c mà lại còn dám mặt dày đòi hỏi báo đáp nữa à? Da mặt rút cuộc sao mà dày thế không biết nữa?
“Báo đáp thế nào thâm tâm em dẫu sao lại chẳng tự biết rõ mồn một hay sao? Để anh gợi ý cho em chút nhé.” Nói rồi, bàn tay Hạo Phàn đang đặt ở thắt lưng Tô Vũ chậm rãi trượt dần xuống phía dưới, lòng bàn tay ôm trọn lấy hai cái bánh bao tròn trịa căng mọng đầy tính đàn hồi kia, mờ ám nắn bóp hai cái rõ mạnh.
Tô Vũ: ……
“Phiền ch*t đi được, cái đồ đàn ông thèm khát vô độ nhà anh, mau cút ra xa tôi chút đi.” Tô Vũ dùng lực đẩy mạnh người đàn ông một cái, nhân cơ hội này lật người quay lưng lại với Hạo Phàn.
Hạo Phàn: ??
“Được được được, chơi cái kiểu này có phải không hả? Đối phó xong xuôi với mẹ một cái là lập tức đ/á văng anh ra rìa ngay, em xem phim du kích nhiều quá rồi có phải không hả? Lại còn dám cùng anh chơi trò bày binh bố trận chiến thuật chiến tiếc nữa cơ đấy?”
“Đợi đấy, anh liền gọi điện thoại cho mẹ ngay lập tức đây, anh nhìn cái thái độ này của em là thấy có chút không biết điều rồi đấy.” Nói rồi, Hạo Phàn làm tư thế chuẩn bị móc điện thoại ra ngoài thật.
Tô Vũ vội vàng lật người quay trở lại, một chiêu đại bàng tung cánh, phóng người bay vọt lên nhảy tót ngồi lên trên thắt lưng người đàn ông, hai tay dùng lực đ/è ch/ặt lấy bả vai Hạo Phàn không cho hắn cử động làm lo/ạn.
“Mẹ ngủ rồi, anh có thể đừng có đi/ên mà làm phiền người ta được không hả? Mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi cỏn con cũng chạy đi mách mẹ, anh dẫu sao cũng quá mức hèn nhát rồi đấy!”
“Cái giống của anh có hèn nhát hay không? Em dẫu sao lại chẳng tự mình biết rõ mồn một hay sao?” Người đàn ông nhấc nhấc thắt lưng, á/c ý thúc mạnh vào người cậu hai cái rõ đ/au, chiếm hết toàn bộ tiện nghi hời hợt rồi dẫu sao cái miệng vẫn cứ là cái kiểu lý lẽ không chịu tha người như cũ: “Vả lại nhìn cái thái độ này của em xem, cái ngày tháng này quả thực đúng là không cách nào sống nổi nữa rồi, xê ra, để anh dọn dẹp đồ đạc, anh đi về nhà ngoại.”
Tô Vũ đờ người ra!
Ai đi về nhà ngoại cơ? Về cái nhà ngoại nào cơ chứ hả?
Đấy là nhà của cậu, đấy là mẹ đẻ của cậu cơ mà!
Một đấng nam nhi đại trượng phu cao to hơn mét chín, hơi một tí không vừa lòng vừa ý một cái là lập tức đòi chạy đi tìm mẹ để tìm chỗ dựa chống lưng cho bằng được.
Cứ nhìn cái thân hình hộ pháp to đùng đo đoàng kia của Hạo Phàn mà xem, mỗi lần nằm ườn ra trên chiếc sofa nhỏ nhà cậu, co quắp cả cơ thể lại giả vờ làm cái bộ dạng đáng thương tội nghiệp ấy!
Tô Vũ mỗi một lần chạy về nhà để đón người dẫu sao cũng đều phải ăn trọn mấy cái nhị-tiến-cước từ chính mẹ đẻ của mình quất cho thừa sống thiếu ch*t.
“Báo đáp! Tôi báo đáp anh là được chứ gì!” Tô Vũ nắm ch/ặt hai nắm đ/ấm nhỏ, hướng về phía múi bụng săn chắc của người đàn ông tức gi/ận đùng đùng nện liên tiếp hai phát rõ mạnh.
10
10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook