Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Chương 8

06/09/2026 15:17

15.

Nếu nói Hạ Hành thích việc chậm rãi x/é x/ác một con người, ngh/iền n/át ý chí của họ từ sâu bên trong, rồi thưởng thức dáng vẻ giãy giụa bên bờ vực sụp đổ của đối phương.

Thì Hạ Xuyên lại chính là một tên đ/ao phủ m.á.u lạnh, ra tay dứt khoát, tung một đò/n chí mạng.

Lệnh phối hợp điều tra của Tổng Tư lệnh Tần trực tiếp đ/è ép Cục Giám sát xuống hai bậc, lệnh điều tra ngay đêm đó đã được phê duyệt.

Giam giữ người trái phép, lợi dụng vũ khí công cho việc tư , ngụy tạo quy trình, tự ý kích hoạt hệ thống xóa ký ức, mỗi một tội danh đều có chứng cứ vô cùng x/ác đáng.

Hạ Xuyên thậm chí không chừa cho anh ta bất kỳ một cơ hội nào để xoay xở, lệnh tạm giam đã lập tức có hiệu lực.

Hành trình của Hạ Hành đi từ tầng hầm Tháp Đông đến trại tạm giam của Tòa án Binh chủng, chỉ vỏn vẹn trong vòng bốn mươi tám giờ.

……

Trước khi Tòa án Binh chủng tuyên án, Hạ Hành đã đệ đơn xin được gặp tôi một lần.

Trại tạm giam vẫn giữ lại cho anh ta chút đãi ngộ cuối cùng của một sĩ quan cấp tướng.

Một phòng tiếp khách đ/ộc lập, một chiếc bàn, cùng với nửa chai rư/ợu vẫn chưa bị tịch thu.

Quân hàm trên vai anh ta đã bị tháo xuống.

Lúc tôi bước vào cửa, Hạ Hành đang rót rư/ợu.

"Tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé."

Anh ta đặt chai rư/ợu xuống, đẩy một ly về phía tôi.

"Lão Tướng quân Hạ có hai người con trai."

"Con cả là một người Trật Tự thuần chủng đã trải qua chỉnh sửa gen hoàn chỉnh, từ lúc sinh ra đã sở hữu cấp bậc ưu tú nhất, dòng m.á.u chính thống nhất, cùng với mọi đặc quyền một cách hiển nhiên."

"Về sau, cha của anh ta lại đem lòng yêu một Người Tự Nhiên."

Rư/ợu trong ly khẽ sóng sánh.

"Bà ta đã cư/ớp đi toàn bộ sự sủng ái của người cha, đồng thời cũng h/ủy ho/ại đi một gia đình vốn dĩ đang trọn vẹn."

"Mẹ của người con cả ốm đ/au liệt giường dai dẳng, chưa được mấy năm thì qu/a đ/ời."

"Người đàn bà Tự Nhiên kia cũng chẳng sống được bao lâu."

"Bà ta mang theo đứa trẻ rời khỏi thành phố Trung Ương, sau khi đổ b/ệnh vì không có cấp bậc Trật Tự nên mãi không xếp hàng được một suất chữa trị, cuối cùng c.h.ế.t ở khu Nam."

"Thế là người cha đưa đứa trẻ mà bà ta để lại về nhà họ Hạ, cho nó một thân phận Người Trật Tự sạch sẽ quang minh chính đại."

Hạ Hành rũ mắt xuống, lẳng lặng nhìn bóng hình mình phản chiếu trong ly rư/ợu.

"Không một ai biết được, đứa trẻ đó là con lai giữa Người Trật Tự và Người Tự Nhiên."

"Nhưng trong mắt người con cả, từ đầu đến chân nó đều chảy thứ dòng m.á.u dơ bẩn."

"Người con cả gọi nó là đồ tạp chủng, chèn ép nó ở mọi nơi, chờ chực xem đến khi nào thì nó sẽ bộc lộ ra cái gốc gác thấp kém của Người Vô Tự."

"Người em trai kia cũng tỏ ra vô cùng 'biết điều'."

"đá/nh nhau, cúp học, đ/ập phá xe cộ, dăm ba bữa lại gây chuyện thị phi. Người cha quả thực quản không nổi nó, bèn ném nó vào trường Quân đội Bắc Cảnh, muốn mài nhẵn đi dã tính trên người nó."

Hạ Hành khẽ xoay tròn ly rư/ợu.

"Chẳng một ai có thể ngờ tới, ở nơi đó nó vậy mà lại đi yêu đương với một bác sĩ rởm."

Nói đến đoạn này, anh ta bỗng cười nhạt một tiếng.

"Lúc người con cả phát hiện ra chuyện này, quả thực cảm thấy ông trời cũng đang giúp mình."

"Một thằng tạp chủng đi yêu một món hàng giả."

"Chỉ cần đ.â.m toạc chuyện này ra ngoài, là đã đủ để h/ủy ho/ại cả hai đứa nó."

"Nhưng anh ta đã không lập tức tố giác."

"Kẻ th/ù bên ngoài sẽ chỉ càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa tình yêu của hai đứa nó."

"Còn muốn châm ngòi ly gián lại rất đơn giản, vài chữ ký giả mạo, vài tin nhắn cố ý bị đ.á.n.h chặn. Hai người chúng nó liền như nắm cát tản mác chia năm x/ẻ bảy, từ một đôi uyên ương hóa thành đôi oán lữ."

"Nhìn dáng vẻ thằng em trai bị người yêu chất vấn, vứt bỏ, say khướt, đ/ập phá đồ đạc, và cuối cùng là ngồi thẫn thờ bất động trước cửa khoang y tế."

Hạ Hành nâng ly rư/ợu lên, chầm chậm nhấp một ngụm.

"Lần đầu tiên người con cả cảm thấy, bản thân rốt cuộc cũng đã giành lại được chút gì đó cho mẹ mình."

"Sau đó, người con cả đã giúp tay bác sĩ rởm kia giữ được cái thân phận ăn cắp ấy, rồi lại điều chuyển cậu ta vào B/ệnh viện Quân khu Trung Ương."

"Bí mật chỉ khi được đặt ngay trước mắt, thì mới là an toàn nhất."

"Thế nhưng sau đó, mọi chuyện dần dần bắt đầu chệch khỏi tầm kiểm soát."

"Anh ta bắt đầu quen với việc mỗi tháng đều nhận được báo cáo phẫu thuật của người đó."

"Quen với việc chuẩn bị sẵn trong văn phòng một hộp kẹo mà người đó đã sớm không còn ăn nữa."

"Quen với việc phải biết cậu ta trực đêm ngày nào, đ/au dạ dày lúc nào, và lại vừa hút bao nhiêu điếu t.h.u.ố.c ngoài ban công."

"Anh ta vẫn luôn tự nhủ với bản thân rằng, kẻ đó là một Người Vô Tự."

"Anh ta tuyệt đối không thể nào vượt qua ranh giới ấy, cũng chẳng bận tâm xem đối phương có yêu mình hay không."

"Chỉ cần giữ người đó ở một vị trí thích hợp, lặng lẽ dõi theo, như vậy là đã đủ rồi."

Ngón tay Hạ Hành khựng lại trên miệng ly.

"Cho đến một ngày, người đó nộp đơn xin rời khỏi thành phố Trung Ương."

"Người con cả đột nhiên nhận ra, dù có thế nào anh ta cũng không thể chấp nhận được việc người đó rời đi."

"Anh ta thậm chí còn bắt đầu hối h/ận. Ba năm trước, chỉ xóa bỏ mỗi ký ức của người em trai, quả thực là chưa đủ triệt để."

"Nếu như xóa sạch luôn cả ký ức của tay bác sĩ đó, thì cậu ta sẽ không còn muốn rời đi nữa."

Hạ Hành rốt cuộc cũng ngước mắt lên.

"Anh ta không làm được việc yêu người đó."

"Nhưng lại càng không thể dung nhẫn việc mất đi cậu ta."

Anh ta khẽ cười.

"Có phải rất kỳ lạ không?"

Hạ Hành chầm chậm uống cạn ly rư/ợu.

Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Nói xong chưa? Tôi có thể đi được rồi chứ?"

"Sầm Thuật."

Hạ Hành đột nhiên gọi gi/ật tôi lại.

"Thực ra, tôi biết cậu còn sớm hơn cả Hạ Xuyên."

"Năm cậu mười bảy tuổi, tại bến tàu Nam số Bảy từng xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n phi thuyền quân sự."

"Cậu của lúc bấy giờ, chỉ là một tên học việc chuyên chạy việc vặt trong trạm c/ứu hộ, đến cả danh xưng sinh viên trường y chính quy cũng chẳng tính là đủ."

"Đêm hôm đó, cậu quỳ gối giữa đống đổ nát, dùng hai tay đ/è ch/ặt lên vết thương của một người, suốt hai tiếng đồng hồ ròng rã không hề buông tay."

"Người đầu tiên mà cậu c/ứu sống trong cuộc đời này, chính là tôi."

Bước chân của tôi khựng lại hồi lâu.

Một lát sau, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười châm biếm.

"Vậy thì đúng là làm khó anh phải lấy oán báo ân rồi."

Hạ Hành sửng sốt.

Sau đó anh ta cúi đầu, khẽ cười một tiếng tự giễu.

Danh sách chương

3 chương
06/09/2026 15:17
0
06/09/2026 15:17
0
06/09/2026 15:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu