Sự Thật Về Tiên Răng

Sự Thật Về Tiên Răng

Chương 07

15/03/2026 17:56

Phản ứng của Chu Hà không có sơ hở gì, câu nói này rõ ràng đã chạm vào nỗi oan ức của cô ta, cô ta ấp úng trong nước mắt:

"Bây giờ con bé mất tích, chắc chắn sẽ có người nghi ngờ tôi - người mẹ kế này đã làm gì với đứa trẻ."

"Nhưng mấy năm nay, tôi luôn thấy Nhược Tịch đáng thương, chính vì là mẹ kế nên tôi cố hết sức đối xử tốt với con bé, bù đắp nỗi đ/au mất mẹ ruột."

"Trên đời này có nhiều mẹ kế x/ấu thật, nhưng không phải mẹ kế nào cũng đ/ộc á/c."

Đội trưởng Lương trầm ngâm giây lát, quyết định không đào sâu chủ đề này nữa.

"Mối qu/an h/ệ giữa cô và Ngô Hưng thế nào? Hay cãi nhau không?"

"Có chứ, vợ chồng nghèo khó trăm thứ đều buồn. Mỗi khi một trong hai áp lực là lại cãi vã."

"Ngô Hưng từng đ/á/nh cô chưa?"

"Rồi." Chu Hà trả lời bằng giọng bình thản.

Năm 2016, xã hội chưa lên án bạo hành gia đình gay gắt như bây giờ, nhưng tôi vẫn muốn thử đẩy Chu Hà vào thế bí:

"Ngô Hưng đ/á/nh cô, liệu có khiến cô oán h/ận hai bố con họ, oán h/ận cái gia đình này không?"

Không ngờ, điều này lại chọc gi/ận Chu Hà: "Tôi vừa nói nhiều như thế, hóa ra hôm nay các anh đến là để chứng minh tôi là một người mẹ kế đ/ộc á/c! Con bé chính là do tôi hại mất! Đúng không!"

Đội trưởng Lương vội vàng xoa dịu: "Không phải đâu, chúng tôi điều tra vụ án thì đương nhiên phải nắm rõ tình hình."

"Tôi đã nói rồi, cãi nhau với Ngô Hưng là chuyện bình thường, sống với nhau mà, không phải vậy sao? Chuyện này liên quan gì đến Nhược Tịch?"

Cô ta quay sang chất vấn đội trưởng Lương:

"Con bé mất tích cả ngày rồi, các anh không phải đi tìm hiểu tình hình sao? Thế bây giờ? Các anh đã nắm được gì rồi, bao giờ mới tìm được Nhược Tịch?!"

"Chúng tôi đang nỗ lực hết sức, hiện tại toàn bộ công việc khác của đội đều tạm dừng, tất cả tập trung tìm ki/ếm."

"Camera an ninh khu dân cư đâu? Camera ngoài đường đâu? Có quay được cảnh Nhược Tịch bị dẫn đi không?"

Đội trưởng Lương lắc đầu: "Đều đã kiểm tra rồi, vốn dĩ camera lắp đặt thưa thớt, nếu đối phương có chuẩn bị trước thì căn bản không quay được."

"Thế vết m/áu? M/áu trên quần l/ót và giường?"

"Mặc dù kết quả chưa có, nhưng phòng giám định... đại khái chính là của Nhược Tịch."

Chu Hà bưng mặt khóc nức nở: "Vậy là fon bé thực sự bị hiếp rồi sao?! Nó mới mười tuổi thôi! Tên khốn kiếp đó sao nỡ lòng! Tại sao hắn lại hại Nhược Tịch!"

Cuối cùng, đội trưởng Lương vẫn hỏi điểm nghi vấn mà anh phát hiện hôm nay: "Lúc trước sao lại chọn trường xa thế cho Nhược Tịch? Gần đây không có mấy trường gần hơn sao?"

"Lúc đó chọn vậy thôi. Trước đây tôi không kinh doanh nên ngày nào cũng đưa đón, sau này Nhược Tịch lớn rồi tự đi học."

"Ừ... được rồi."

Lúc chúng tôi ra về, phòng Ngô Hưng phát ra tiếng động, có vẻ anh ta đã tỉnh.

Nhưng anh ta không ra ngoài, chúng tôi cũng không tiện vào hỏi.

Chu Hà tiễn chúng tôi ra cửa, đội trưởng Lương nói với cô ta:

"Dù sao đi nữa, hai người hãy tin tưởng cảnh sát, tạm thời đừng dán thông báo tìm người nữa. Có manh mối gì chúng tôi sẽ thông báo ngay."

Tâm trạng Chu Hà có vẻ ổn định hơn, cô ta đỏ mắt nhìn chúng tôi: "Cảm ơn các anh, vất vả rồi."

Đúng lúc chúng tôi định quay đi, Chu Hà ngoảnh lại nhìn phòng ngủ, nói với chúng tôi: "Các anh nói xem... dân đen chúng tôi khổ lắm. Một khi xảy ra biến cố, mọi giá trị sống của con người đều bị tước đoạt."

"Phải chăng chỉ cần một chuyện x/ấu xảy ra, thì bao nhiêu chuyện tốt đẹp trước đó đều trở nên vô nghĩa?"

"Giờ Nhược Tịch mất tích rồi. Những nỗ lực bao năm của gia đình chúng tôi, có phải đều tan thành mây khói?"

Tôi và đội trưởng Lương đều lặng thinh. Chúng tôi phần nào hiểu được ý của Chu Hà.

Đội trưởng Lương nói với cô ta: "Chờ tin nhé, nhất định sẽ tìm được con bé."

Ra khỏi khu dân cư, đội trưởng Lương châm điếu th/uốc, trầm ngâm không nói.

Tôi hỏi: "Đội trưởng có nghi ngờ Chu Hà không?"

"Người phụ nữ này thông hiểu lý lẽ, giàu tình cảm, đối xử tốt với con trẻ, con bé mất cô ta đ/au lòng hơn ai hết, còn nghi ngờ gì nữa?"

"Nhỡ đâu những gì cô ta biểu hiện đều là giả tạo thì sao?"

Đội trưởng Lương nhìn tôi nói: "Cậu còn trẻ, chưa từng phá án, chỉ biết mấy kẻ x/ấu trên TV giả tạo giỏi lắm."

"Nhưng ngoài đời, con người không chỉ có một mặt, không phải tốt x/ấu rạ/ch ròi, ai cũng có m/áu có thịt, không phải đang diễn mà thực sự đang sống."

Đội trưởng Lương nói không sai.

Tôi ngoảnh nhìn về phía phòng trực ở xa xa. Trong đầu hiện lên hình ảnh mình ngồi đó một mình cô đ/ộc.

Ngô Nhược Tịch như mọi ngày, cùng lũ bạn đẩy cửa phòng trực chạy vào, đứng bên cạnh tôi vừa cười ha hả vừa chỉ trỏ:

"Chú phóng kỹ năng này lệch quá rồi, hay là để cháu chơi cho một lát đi."

Tôi ngẩng đầu lên: "Đồ trên bàn bị các cháu ăn sạch rồi, mà vẫn không chặn được miệng cháu à!"

"Haha, chú ăn của cháu này. Hôm nay người đó đón cháu, đã m/ua cho cháu bao nhiêu là đồ." Cô bé hào phóng lấy đồ ăn vặt trong cặp ra chia cho mọi người.

Khoan đã… Chờ một chút!

Cô bé nói, ai đón cháu?

Hình như tôi nhớ có một hôm cô bé từng nói: "Hôm nay "người đó" đón cháu về, m/ua cho cả đống này."

Tôi không kịp báo với đội trưởng Lương, lao ngược về nhà Nhược Tịch.

Khi Chu Hà mở cửa, tôi thấy Ngô Hưng đã dậy, đang ngồi trong phòng khách, cả hai đều nhìn tôi.

"Có chuyện gì nữa à? Còn điều gì cần hỏi?" Chu Hà hỏi.

"Tôi vừa quên mất một việc. Nhược Tịch đi học về có phải luôn đi một mình không?"

Chu Hà gật đầu: "Hai vợ chồng chúng tôi bận làm ăn, con bé tự đi xe buýt."

"Hai tháng nay, hai người chưa từng đón con bé lần nào?"

Chu Hà lắc đầu, quay sang hỏi Ngô Hưng, anh ta cũng nói không.

"Vậy có khả năng người khác đón con bé không?"

"Không thể nào, con bé chưa bao giờ nhờ ai đón. Có vấn đề gì sao?"

"Không có gì, tôi x/á/c nhận thôi!"

Lúc quay đi, tôi không kìm được sự phấn khích trong lòng.

Đây nhất định là một manh mối then chốt.

Chỉ cần đi theo đầu mối này, nhất định sẽ tìm được Nhược Tịch!

Nhất định!

Danh sách chương

5 chương
15/03/2026 17:56
0
15/03/2026 17:56
0
15/03/2026 17:56
0
15/03/2026 17:56
0
15/03/2026 17:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu