Sau Khi Sống Lại, Tôi Chỉ Muốn Cùng Anh Bình Yên

Chiếc xe dừng trước một căn nhà hai tầng.

Tôi nhìn anh.

“Đây là đâu?”

“Nhà của chúng ta.”

Tưởng Dặc đưa cho tôi một chiếc chìa khóa.

Tôi không nhận ngay.

“Anh tự m/ua?”

“Ừ.”

“Không hỏi tôi?”

“Anh chỉ m/ua, không ép em chuyển đến.”

Anh lập tức giải thích.

“Nếu em không thích, chúng ta b/án đi hoặc sửa lại. Quyền quyết định thuộc về em.”

Tôi bước xuống xe.

Căn nhà không quá lớn, hoàn toàn khác với những biệt thự xa hoa Tưởng Dặc từng sở hữu.

Sân trước trồng một cây long n/ão nhỏ.

Bên cửa sổ có giàn hoa, phía sau là một khoảng sân đủ rộng để đặt bàn ăn.

Tôi mở cửa bước vào.

Phòng khách có màu sắc ấm áp, trên giá đặt vài món đồ quen thuộc.

Chiếc cốc Shin Cậu Bé Bút Chì giống hệt chiếc cốc đã vỡ vào ngày tôi sống lại.

Một viên kẹo mút vị vải được đặt trong hộp kính nhỏ.

Bức ảnh chúng tôi chụp cùng dì út.

Hai chiếc cặp học sinh cũ đã phai màu.

Tôi quay sang nhìn Tưởng Dặc.

“Anh tìm những thứ này ở đâu?”

“Chiếc cốc là anh nhờ người tìm lại mẫu cũ.”

“Cặp sách vẫn được giữ trong kho.”

“Còn kẹo mút…”

Anh hơi ngượng ngùng.

“Anh biết không phải viên năm đó, nhưng vẫn muốn đặt một viên ở đây.”

Tôi đi lên tầng hai.

Phòng ngủ có một chiếc giường rất lớn.

Bên cạnh cửa sổ là hai bàn làm việc, một chiếc dành cho tôi đọc tài liệu, chiếc còn lại dành cho anh xử lý công việc.

Phòng bên cạnh được làm thành thư phòng, một nửa chứa sách y học, nửa còn lại là sách kinh tế và pháp luật.

Tôi mở cánh cửa cuối hành lang.

Bên trong không có đồ đạc gì, chỉ có một mô hình chiếc giường tầng đặt trên bàn.

“Tưởng Dặc.”

Anh đứng phía sau tôi, có vẻ hơi căng thẳng.

“Phòng này anh chưa quyết định.”

“Có thể làm phòng khách, phòng tập hoặc để trống.”

“Tại sao lại có mô hình giường tầng?”

Anh nhìn mô hình nhỏ.

“Anh chỉ nhớ đến căn phòng đầu tiên của chúng ta.”

“Đó là nơi đầu tiên anh cảm thấy mình không hoàn toàn bị bỏ lại.”

Tôi im lặng.

Tưởng Dặc bước đến, nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau.

“Thanh Thanh, em không cần chuyển đến ngay.”

“Anh cũng không muốn dùng một căn nhà để trói buộc em.”

“Anh chỉ muốn nói với em rằng, bất cứ lúc nào em muốn trở về, nơi này đều có đèn sáng.”

Tôi nhìn chiếc chìa khóa vẫn nằm trong tay anh.

Sau đó xoay người, lấy nó đi.

Tưởng Dặc ngẩn ra.

“Tôi có một điều kiện.”

“Em nói đi.”

“Không được tự ý vào phòng làm việc của tôi.”

“Được.”

“Không được thay đổi vị trí đồ đạc của tôi.”

“Được.”

“Khi tôi trực đêm, anh không được ngồi chờ đến sáng.”

Tưởng Dặc do dự.

“Tôi biết anh sẽ chờ.”

“Vậy ít nhất phải ngủ.”

“Được.”

“Còn nữa.”

Tôi nhìn căn phòng trống.

“Phòng này đặt một chiếc giường tầng thật đi.”

Tưởng Dặc sững người.

“Tại sao?”

“Thỉnh thoảng có thể ngủ lại.”

Tôi nhướng mày.

“Anh không phải từng nói chưa ngủ giường tầng nên mới ở lại bảo vệ tôi sao?”

Đôi mắt Tưởng Dặc chậm rãi đỏ lên.

Anh bật cười, nhưng giọng nói lại nghẹn lại.

“Được.”

“Đều nghe em.”

Một tháng sau, tôi chuyển một nửa đồ dùng đến căn nhà ấy.

Ba tháng sau, tủ quần áo của tôi chiếm hơn nửa phòng ngủ.

Nửa năm sau, tôi đã quen gọi nơi đó là nhà.

Tưởng Dặc vẫn thường đi công tác.

Tôi vẫn thường trực đêm.

Chúng tôi không phải ngày nào cũng có thể ăn cơm cùng nhau, đôi khi còn tranh cãi vì lịch trình, vì sức khỏe hoặc vì những việc vụn vặt.

Nhưng mỗi lần tranh cãi, không ai đ/ập cửa bỏ đi.

Không ai dùng lời nói tà/n nh/ẫn nhất để đ/âm vào vết thương của đối phương.

Chúng tôi học cách dừng lại, học cách xin lỗi, học cách nói rõ mình đang sợ điều gì.

Có lần tôi trực liên tục hai ngày, về đến nhà đã mệt đến mức ngủ quên trên ghế sofa.

Khi tỉnh lại, trên người tôi có một chiếc chăn mỏng.

Tưởng Dặc ngồi dưới sàn, tựa đầu vào ghế, một tay vẫn nắm lấy tay tôi.

Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính, rơi lên chiếc vòng bạc trên cổ tay anh và chiếc nhẫn hồng trên tay tôi.

Tôi nhìn anh thật lâu.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt, Tưởng Dặc chậm rãi tỉnh lại.

“Em dậy rồi?”

“Ừ.”

“Có đói không?”

“Có một chút.”

“Anh đi nấu mì.”

Anh định đứng dậy, nhưng tôi giữ tay lại.

“Tưởng Dặc.”

“Ừ?”

“Tôi yêu anh.”

Anh bất động.

Đây không phải lần đầu tôi thừa nhận tình cảm của mình, nhưng lại là lần đầu tôi nói ba chữ ấy bình tĩnh đến vậy.

Không có tuyệt vọng.

Không có nước mắt.

Không phải trong lúc tranh cãi hay đứng trước cái ch*t.

Chỉ là một buổi sáng bình thường, trong căn nhà của chúng tôi.

Tưởng Dặc nhìn tôi, đôi mắt đỏ lên rất nhanh.

“Em nói lại một lần được không?”

“Không.”

“Anh chưa nghe rõ.”

“Không nghe rõ thì thôi.”

Anh nhào đến ôm lấy tôi.

“Anh nghe rõ rồi.”

“Thanh Thanh, anh cũng yêu em.”

“Anh yêu em.”

“Anh yêu em rất nhiều.”

Tôi bị anh ôm đến không thở nổi, phải giơ tay đẩy vai anh.

“Buông ra.”

“Không buông.”

“Tôi đói.”

Tưởng Dặc lập tức thả tay.

“Anh đi nấu mì.”

Tôi nhìn bóng lưng anh chạy vào bếp, khóe môi không nhịn được cong lên.

Ngoài cửa sổ, cây long n/ão trong sân đã lớn hơn rất nhiều.

Tán lá xanh tươi đón lấy ánh nắng đầu ngày, tỏa ra mùi hương quen thuộc.

Hai kiếp trước sau, chúng tôi từng tưởng tự do nghĩa là rời khỏi đối phương.

Sau này mới hiểu, tự do thật sự là có thể ở lại mà không bị tổn thương, có thể yêu một người nhưng vẫn được là chính mình.

Tôi và Tưởng Dặc không còn là chiếc lồng của nhau.

Chúng tôi trở thành mái nhà.

Một nơi có thể trở về.

Một nơi luôn có đèn sáng.

Một nơi dù trải qua bao nhiêu năm, vẫn có người dịu dàng gọi tên tôi.

“Thanh Thanh, mì chín rồi.”

Tôi đứng dậy, đi về phía giọng nói ấy.

“Đến đây.”

HEEST

Danh sách chương

3 chương
22/07/2026 22:20
0
22/07/2026 22:19
0
22/07/2026 22:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu