Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lam Tuân hỏi cậu một vài câu hỏi, Tuế Ninh đều trả lời đúng sự thật.
“Trong giấc mơ của cháu, là ai đã gi*t cháu?”
“Một người mà cháu từng thích.”
“Cháu rất đ/au khổ, là vì sự phản bội của người đó mà đ/au khổ, hay là vì cái ch*t mà đ/au khổ?”
“Đều…… Không phải.”
“Vậy là vì cái gì?”
“Bởi vì cháu rất sợ hãi.”
Lam Tuân liếc nhìn khuôn mặt đang căng thẳng của Tuế Ninh, ôn tồn hỏi: “Sợ hãi điều gì?”
Tuế Ninh nhỏ giọng nói: “Cháu sợ hãi có người vì cháu mà ch*t, cũng sợ hãi giấc mơ thật sự sẽ xảy ra.”
“Tuế Ninh, cháu đã nghe qua thuyết nhân quả trong đạo giáo truyền thống chưa?”
Lam Tuân đắp cho Tuế Ninh một chiếc chăn, ánh nắng gắt ngoài cửa sổ chiếu rọi lên khuôn mặt cậu, ông dùng ngữ điệu không nhanh không chậm nói.
“Họa phúc không có cửa, đều do người tự chuốc lấy. Nếu vận mệnh để cháu mơ thấy trận á/c mộng này, biết đâu chính là đang ngầm quan tâm cháu, chỉ dẫn cháu thử thay đổi vận mệnh đó thì sao? Nếu sợ hãi, vậy chi bằng hãy táo bạo một chút, đối diện trực tiếp với nỗi sợ của mình, bảo vệ người mà mình muốn bảo vệ.”
Chân mày Tuế Ninh chậm rãi giãn ra, nhịp thở của cậu dần trở nên nhẹ hơn.
“Tuế Ninh, á/c mộng không thể thống trị cuộc đời cháu, chỉ có chính cháu mới làm được điều đó.”
Lam Tuân nhìn gương mặt khi ngủ của Tuế Ninh, ánh mắt ôn hòa, giống như là nhớ tới người cũ, ngay cả ngữ khí cũng trở nên đặc biệt kiên nhẫn và nhu mì.
“Cháu có thể dũng cảm hơn tối hôm qua một chút không?”
Trong giấc mộng, cằm của Tuế Ninh run run, như thể đã hạ quyết tâm.
Nhãn cầu cậu cử động, cậu gật đầu nhẹ.
“Vâng.”
Mười phút sau, Tuế Ninh bước ra khỏi cửa phòng tâm lý, Lam Tuân tiễn cậu ở cửa.
“Nửa tháng sau quay lại tái khám nhé, nếu tôi đang ở Anh thì có thể gọi video với tôi.”
Tinh thần của Tuế Ninh đã tốt hơn nhiều, cậu mỉm cười nhẹ rồi gật đầu, lịch sự nói lời cảm ơn: “Vâng, cảm ơn bác sĩ Lam.”
Lam Tuân gật đầu, mỉm cười chào tạm biệt Tuế Ninh.
“Khi nào cháu thấy sợ hãi thì có thể đọc cuốn sách này.” Lam Tuân rũ mắt, đưa cho Tuế Ninh một quyển sách, “Cháu cười lên thật là đẹp. Không giống như Tuế tiên sinh, tôi và anh ta đã gặp nhau vài lần, nhưng chưa bao giờ thấy anh ta cười cả.”
“Cảm ơn bác sĩ Lam.” Tuế Ninh nhận lấy, đôi mắt cậu cong cong, lộ ra hàm răng trắng nõn, “Bởi vì các anh trai và ba của cháu đều nói, cháu giống ba của cháu nhiều hơn một chút.”
Trong lòng Lam Tuân hiện lên một tia kinh ngạc, ông thử hỏi: “Ồ, ba của cháu tên là gì?”
“Hứa Thập An. Ba của cháu là nhà thiết kế, rất lợi hại ạ.”
Gọng kính của Lam Tuân phản chiếu một tia sáng, nụ cười của ông hơi khựng lại, lẩm bẩm nói: “Khó trách.”
“Dạ?” Tuế Ninh nghe không rõ lắm.
Lam Tuân: “Không có gì, tạm biệt cháu nha.”
Tuế Ninh: “Vâng, chào bác sĩ Lam ạ.”
Tống Ngọc Xuyên thấy Tuế Ninh bước ra, liền đứng dậy dẫn cậu đi về phía cửa thang máy.
Lam Tuân nhìn theo bóng lưng của hai người, đôi mắt đượm buồn cô đơn rồi tháo mắt kính xuống.
Khó trách ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Tuế Ninh, ông đã nhớ tới người thiếu niên kiên cường rực rỡ của mười mấy năm về trước.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook