Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Kế hoạch dỗ dành thiếu gia giả
- Chương 01
Ngày Thẩm Nghiên Các trở về với thân phận con trai thật của nhà họ Chúc, mọi người trong gia đình đều vui mừng khôn xiết.
Con trai ruột của họ cao lớn điển trai, tính tình điềm đạm lại vô cùng ôn hòa.
Đúng chuẩn hình mẫu "con nhà người ta".
Còn tôi, gã con trai giả này, chỉ biết đứng co ro ở góc phòng, lòng đầy sợ hãi.
Bởi vì tôi sắp bị nhà họ Chúc đuổi đi rồi.
Một kẻ c/âm.
Một thằng ngốc ngay cả đại học cũng không thi đỗ.
Một đứa con giả đã làm mất mặt nhà họ Chúc suốt 18 năm trời.
Người ta không muốn giữ lại cũng là chuyện đương nhiên.
Tôi buồn bã cúi gằm mặt, hàng mi rủ xuống phủ một bóng tối tội nghiệp.
Đột nhiên, Thẩm Nghiên Các nhìn về phía tôi, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ ôn nhu.
"Mẹ, người kia là Chúc Thanh sao?"
Mẹ Chúc bực bội liếc tôi một cái: "Đúng vậy."
"Một đứa c/âm, tính tình nhu nhược, đầu óc cũng có vấn đề, ngơ ngẩn như kẻ thiểu năng, bao nhiêu năm nay làm mất mặt nhà họ Chúc không ít. May mà bố mẹ đã tìm được con."
Bố Chúc cũng tiếp lời:
"Con đừng lo, con trai, bố sẽ sớm đuổi nó đi thôi."
Những lời này, tôi nghe rõ mồn một, nó khiến tôi không khỏi cúi đầu thấp hơn nữa.
Vừa nhút nhát vừa tự ti.
Thẩm Nghiên Các lại mím ch/ặt môi.
"Con nghĩ vẫn không nên đuổi Chúc Thanh đi. Bên ấy đã chẳng còn ai, sức khỏe cậu ấy lại không tốt, một mình lo ăn uống sinh hoạt e là khó khăn."
Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghiên Các, trong lòng đầy ngạc nhiên.
Không đuổi tôi đi sao?
Bố mẹ Chúc cũng không khỏi sửng sốt.
Nhưng đây là yêu cầu đầu tiên của Thẩm Nghiên Các sau khi trở về, hai người bàn bạc qua loa rồi cũng gật đầu đồng ý.
Vả lại, con trai ruột vừa về đã đuổi con trai giả đi, cũng không hay ho cho hình ảnh công ty nhà họ Chúc.
Sau một hồi ra sức khen ngợi lòng nhân hậu của Thẩm Nghiên Các, bố Chúc mới lạnh giọng ra lệnh cho tôi:
"Chúc Thanh, lại đây cảm ơn Tiểu Các đi. Từ nay về sau, lời Tiểu Các nói con phải nghe theo."
Tôi lúng túng bước tới, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu.
Đôi mắt vì cảm động mà long lanh ngấn nước, ướt át.
[Cảm ơn cậu.]
"Đừng khách sáo."
Điều khiến tôi bất ngờ là Thẩm Nghiên Các lại hiểu được.
Cũng phải thôi.
Bố ruột của tôi vốn là người c/âm, Thẩm Nghiên Các sống cùng ông ấy 18 năm, không học cũng thành thạo.
Cảm giác áy náy dâng trào trong lòng.
Tôi, một kẻ c/âm chiếm chỗ của người ta, hổ thẹn cúi đầu.
Hoàn toàn không hay biết, có một ánh mắt sâu thẳm đang đổ xuống đỉnh đầu mình, tham lam mà kín đáo, tựa như muốn li/ếm láp tôi từ đầu đến chân.
Chương 16
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook