Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Th/uốc phát huy tác dụng khiến anh ngủ rất sâu.
Tôi nhìn từng giọt th/uốc ngấm dần vào huyết quản của anh.
Gương mặt anh mang theo vài phần tái nhợt vì ốm yếu.
Bàn tay không truyền dịch nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Cố Thanh sợ tiêm và sợ b/ệnh viện nhất.
Đôi mày anh cau lại đầy bất an.
Tôi đưa tay vuốt ve hàng chân mày ấy.
Khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu ra.
Sự khó chịu, sự gượng gạo, sự vội vàng, sự bất an, sự xót xa của tôi……
Đều bắt nguồn từ con người mỏng manh như một loài vật nhỏ bé trước mắt này.
Cố Thanh.
Người bạn thân nhất của tôi từ nhỏ đến lớn.
Tôi thích anh.
Tình cảm của tôi dành cho anh đã thay đổi ngay tại thời khắc này.
Tôi chăm sóc Cố Thanh ba ngày, lại ở bên anh thêm hai ngày nữa.
Tôi đã thấy tất cả những gì anh từng chia sẻ với tôi.
Thấy cả cuộc sống đại học không có sự góp mặt của tôi.
Anh lưu luyến không rời tiễn tôi ra ga tàu.
Lẩm bẩm.
"Giá mà chúng mình học cùng một trường đại học thì tốt biết mấy."
Đúng vậy, giá mà chúng mình học cùng một trường thì tốt biết mấy. Tôi đã dùng mọi cách có thể.
Trước khi mùa đông ập đến.
Tôi đã chuyển đến trường đại học của anh, chọn chuyên ngành mà mình yêu thích.
Kể từ đó, là quãng thời gian tôi đơn phương anh dưới danh nghĩa bạn bè.
Cố Thanh đang hầm canh trong bếp.
Tôi ôm chầm lấy anh từ phía sau.
Hôn lên cổ anh.
Anh cứng đờ người trong giây lát.
Cả chiếc cổ nhuộm một màu đỏ rực.
Anh vỗ vỗ tay tôi.
"Em xem xong tài liệu chưa? Đi xem tiếp đi đã."
"Lát nữa cơm chín anh gọi em."
"Tối nay toàn món em thích đấy."
Đã một tuần trôi qua kể từ đêm hôm ấy.
Nhưng tôi luôn cảm thấy, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Cố Thanh chẳng có gì thay đổi cả.
Dường như anh không mấy thích nghi với sự thay đổi trong mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Bắt đầu từ buổi sáng anh tỉnh rư/ợu.
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay anh.
Theo bản năng rướn người lên hôn anh.
Mặt anh đỏ bừng.
Đôi mắt chẳng biết nhìn đi đâu.
"Hứa, Hứa Kiều……"
Phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là.
Anh đã tỉnh rư/ợu rồi.
Anh không nhớ gì cả.
"Cố Thanh, cậu không nhớ gì sao?"
Không nhớ đã nói thích tôi.
Đóa hồng đỏ ngoài phòng khách vẫn chưa tàn.
Ngược lại, nhờ được dưỡng ẩm đầy đủ suốt một đêm mà chúng càng nở rộ hơn.
Trong không khí thoang thoảng chút hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng.
"Không có, không có."
Anh vội vàng giải thích.
"Anh nhớ, anh đều nhớ hết."
"Anh thích em."
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 13
Chương 17
Chương 13.
Chương 12
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook