Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi có hơi bồn chồn theo Mạnh Khiêm lên xe, sau khi đọc địa chỉ cho anh ấy, cả hai bỗng chốc rơi vào im lặng.
"Trước nghe mấy người bạn kể là anh đang ở nước ngoài..." Tôi lên tiếng hỏi.
"Ừm, anh cũng mới về nước dạo gần đây thôi..."
"Dạ..."
Sau một hồi tĩnh lặng, anh đã chủ động phá vỡ bầu không khí.
"Những năm qua em sống có tốt không?"
"Vẫn rất tốt ạ." Tôi đáp.
Lại bồi thêm một câu:
"Em kết hôn rồi."
Anh im lặng vài giây, rồi khẽ giọng đáp:
"Ừ, anh có nghe nói rồi, là với Lục Cảnh Châu."
Tôi mải miết ngắm sườn mặt của Mạnh Khiêm, nhất thời có chút thẫn thờ.
Bao năm không gặp, chàng thiếu niên của thuở thanh xuân năm nào nay đã sớm trút bỏ vẻ ngây ngô, khoác lên mình khí chất của một tinh anh trưởng thành.
Nhưng trong từng nụ cười ánh mắt, vẫn phảng phất đôi chút dáng vẻ thiếu niên của ngày xưa.
Mạnh Khiêm là bạn cùng bàn của tôi hồi lớp mười hai.
Là người bạn duy nhất của tôi khi ấy, và cũng là chàng trai mà tôi từng rung động.
Thực ra hồi mới chuyển đến trường, từng có rất nhiều bạn nữ muốn kết bạn với tôi, và tôi cũng nhận được không ít thư tình từ các bạn nam.
Chỉ là chẳng bao lâu sau, Thẩm Du liền rêu rao khắp trường tin đồn tôi là đứa con rơi, thậm chí còn phao tin tôi là con do "tiểu tam" đẻ ra, còn cô ta mới đích thị là "thiên kim hàng thật giá thật".
Kể từ đó, tất cả mọi người bắt đầu xa lánh tôi, cô lập tôi, ánh mắt họ nhìn tôi đều mang theo chút kh/inh miệt.
Chỉ có Mạnh Khiêm là chưa từng vì những lời đồn thổi ấy mà coi kh/inh tôi.
Anh ấy sở hữu vẻ ngoài khôi ngô, tính tình lại ôn hòa, tuy kiệm lời nhưng từng câu từng chữ luôn tỏa ra sự ấm áp.
Chúng tôi cùng nhau giải bài tập, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui, cùng nhau rảo bước qua từng con phố lớn ngõ nhỏ phía sau trường.
Đó cũng có thể xem là ký ức duy nhất đáng để hoài niệm trong suốt quãng đời thanh xuân của tôi.
Vậy nên, việc đem lòng thích một chàng trai như thế vào thời điểm ấy âu cũng là điều khó tránh khỏi.
Chỉ là chẳng được bao lâu, trong trường đã lan truyền tin đồn hai đứa tôi đang lén lút yêu nhau.
Giáo viên mời phụ huynh lên làm việc, bố tôi lần đầu tiên cất bước đến trường, đã t/át tôi một cái ch/áy má để đá/nh thức tôi.
"Thẩm Từ, gia cảnh thằng ranh đó quá kém cỏi, cấm không được qua lại với nó nữa."
Ông không hề bảo với tôi rằng yêu đương sớm là sai, mà chỉ nói gia cảnh anh quá bần hàn, chúng tôi tuyệt đối không thể có tương lai.
Cũng chính từ khoảnh khắc ấy, tôi mới thấu hiểu một điều, chuyện hôn nhân đại sự của bản thân sẽ chẳng bao giờ đến lượt tôi tự làm chủ.
Và sau sự việc đó, Mạnh Khiêm cũng âm thầm chuyển trường.
Kể từ ngày đó, chúng tôi chưa từng gặp lại nhau.
Sau này khi lên đại học, hễ gặp chàng trai nào ngỏ lời tán tỉnh, theo bản năng tôi luôn cảm thấy đối phương đang ôm mưu đồ gì đó.
Không ham tiền thì cũng là hám sắc.
Yêu đương qua đường dăm ba người bạn trai, rốt cuộc cũng chỉ xem như thứ gia vị tô điểm cho cuộc sống.
Tóm lại, tôi chẳng còn trông mong gì vào thứ gọi là tình yêu nữa, bởi tôi cũng chẳng thể nào có được nó.
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 13
Chương 10
Chương 7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook