Bạn cùng phòng lúc nào cũng muốn dùng tiền đè tôi

“Tính tiền!”

Tiếng người đàn ông sốt ruột thúc giục vang lên.

Tôi gi/ật mình lấy lại tinh thần, cầm bao th/uốc trên quầy quét qua máy quét mã.

“25 tệ.”

Người đàn ông vừa ch/ửi bới vừa trả tiền rồi cầm bao th/uốc quay người bỏ đi.

Tôi cụp mắt xuống, khẽ thở dài.

Quả nhiên vẫn bị ảnh hưởng bởi chuyện sáng nay.

Cả ngày hôm nay sự tập trung đều không được tốt lắm.

Đặc biệt là nghĩ tới tối nay về phải đối mặt với Lục Tẫn, đầu tôi lại càng đ/au hơn.

Sáu giờ tối.

Đồng nghiệp đến đổi ca đúng giờ.

Khi tôi cầm đồ rời khỏi cửa hàng tiện lợi thì trời đã tối rồi.

Suốt cả ngày, Lục Tẫn gửi không ít tin nhắn, nhưng đều bị tôi chặn mất.

Ở ngoài cho muỗi cắn một hồi lâu, tôi mới chậm rì rì bước về ký túc xá.

Đẩy cửa phòng ra.

Bên trong im ắng, Lục Tẫn chắc là đã ngủ rồi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, không dám bật đèn phòng.

Chỉ cẩn thận mò mẫm trong bóng tối bật chiếc đèn bàn nhỏ trên bàn lên.

Ánh sáng ấm áp soi sáng một góc.

Tôi vừa định quay người, lại bất ngờ va phải một thân hình rắn chắc.

“Trốn tôi à?”

Tôi sợ đến tim suýt ngừng đ/ập.

Bản năng muốn chạy trốn.

Lại bị thân hình cao lớn của Lục Tẫn chặn cứng trước bàn học.

Ánh sáng hắt lên đôi mắt âm u lạnh lùng của hắn, hoàn toàn khác với ngày thường.

Tôi đưa tay đỡ trước ng/ực hắn, mặt tái nhợt nói: “Lục Tẫn, cậu bình tĩnh chút đi.”

“Tôi rất bình tĩnh.” Lục Tẫn ánh mắt trầm trầm nhìn tôi, “Tề Uất, có những lời tôi muốn nói với cậu từ lâu rồi.”

Tôi nghiêng đầu, tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn, nói rất nhanh ngắt lời hắn:

“Lục Tẫn, chuyện sáng nay chúng ta coi như chưa từng xảy ra đi. Chúng ta vẫn là anh em tốt, sau này vẫn như trước nhé.”

“Anh em tốt?”

Trong lồng ng/ực Lục Tẫn phát ra một tiếng cười thấp, nghe lại chẳng giống cười, mà ngược lại mang chút chua xót khó nói nên lời.

Hắn đưa tay nắm lấy cằm tôi, buộc tôi quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đầu ngón tay ấm áp rơi lên nốt ruồi nơi đuôi mắt tôi.

Nhẹ nhàng, vuốt ve qua lại.

Mang theo một chút gì đó kiềm chế mà lại tham lam.

“Cậu có biết mỗi ngày sớm chiều ở bên cậu, tôi đều muốn làm những gì không?”

Ngón tay hắn men theo đuôi mắt tôi từ từ trượt xuống khóe môi, dừng lại.

“Muốn ôm cậu, hôn cậu, đ/è cậu lên giường làm những chuyện quá đáng với cậu.”

“...”

Hơi thở tôi run lên.

M/áu toàn thân như dồn cả lên đỉnh đầu, vành tai nóng đến như muốn bốc ch/áy.

Muốn đẩy hắn ra, nhưng tay chẳng còn sức lực.

Lục Tẫn rủ mắt, ánh mắt thẳng thừng nhìn sâu vào đáy mắt tôi.

“A Uất, tôi thích cậu, cậu thực sự không có chút cảm giác nào với tôi sao?”

Tâm trí tôi rối tung cả lên.

Tôi không thể sắp xếp nổi, chỉ muốn như con rùa rụt đầu vào chiếc mai bảo vệ của mình.

Tôi há miệng, giọng khô khốc nói:

“Lục Tẫn, sau này chúng ta vẫn nên giữ chút khoảng cách thì hơn.”

Biểu cảm của Lục Tẫn cứng đờ lại.

Ánh sáng trong đáy mắt từ từ lụi tắt.

Hắn không nói gì.

Hồi lâu, từ từ buông tay tôi ra.

Rồi lùi lại, quay người trở về giường của mình.

Rèm được kéo lên.

Phía bên kia không còn chút động tĩnh nào nữa.

Danh sách chương

5 chương
11/05/2026 23:05
0
11/05/2026 23:05
0
11/05/2026 23:05
0
11/05/2026 23:04
0
11/05/2026 23:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu