Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cửa cầu thang bị đẩy bật.
Cố Trầm Uyên đứng ở đó, lồng ng/ực phập phồng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cậu.
Hai tháng ở thế giới thật chỉ là hai tháng đối với Tô Hoài An.
Nhưng tại thế giới mạt thế, thời gian đã trôi qua gần sáu năm.
Suốt sáu năm, Cố Trầm Uyên tìm ki/ếm một người đã biến mất không để lại dấu vết.
Hắn từng cho rằng Tô Hoài An đã ch*t.
Cũng từng đào tung đống đổ nát nơi cậu biến mất, tìm ki/ếm suốt bảy ngày bảy đêm.
Bây giờ người ấy đang đứng trước mặt hắn.
Còn sống.
Sạch sẽ.
Không bị thương.
Cố Trầm Uyên đi từng bước về phía cậu.
Tô Hoài An nhìn vết m/áu trên người hắn, khẽ nuốt nước bọt.
“Cố Trầm Uyên.”
Nghe thấy giọng cậu, mắt người đàn ông càng đỏ hơn.
Hắn giơ tay, như muốn chạm vào cậu, nhưng đến giữa không trung lại dừng lại.
“Em còn sống.”
“Ừ.”
“Tại sao bỏ đi?”
“Chuyện này hơi phức tạp.”
“Tại sao không từ biệt?”
“Tôi có lý do.”
“Tại sao để tôi tìm em sáu năm?”
Giọng hắn càng lúc càng khàn.
Tô Hoài An không trả lời được.
Cuối cùng, Cố Trầm Uyên vẫn đưa tay kéo cậu vào lòng.
Cái ôm mạnh đến mức gần như siết g/ãy xươ/ng.
Tô Hoài An vốn định đẩy ra, nhưng bàn tay vừa đặt lên vai hắn đã cảm nhận được cơ thể người đàn ông đang run.
Cậu sững lại.
Cố Trầm Uyên vùi mặt vào cổ cậu.
“Đừng biến mất nữa.”
Tô Hoài An khẽ thở dài.
“Tôi không định đi đâu.”
Cơ thể đang căng cứng của Cố Trầm Uyên cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Đúng lúc ấy, hệ thống 017 bỗng phát ra thông báo:
“Phát hiện ứng viên làm cha số một.”
Cố Trầm Uyên lập tức ngẩng đầu.
Tô Hoài An nhắm mắt.
Cậu có dự cảm rất x/ấu.
Ánh mắt người đàn ông chậm rãi hạ xuống bụng cậu.
“Ứng viên làm cha?”
“Anh nghe nhầm rồi.”
Hệ thống phản bội cậu không chút do dự.
“Không nghe nhầm. Th/ai nhi trong bụng ký chủ mang điểm neo linh h/ồn của ngài.”
Cố Trầm Uyên đứng bất động.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Sau đó hắn đặt bàn tay lên bụng Tô Hoài An, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có.
“Con của tôi.”
Tô Hoài An lập tức gạt tay hắn ra.
“Chỉ là một phần ba.”
Cố Trầm Uyên nhíu mày.
“Một phần ba?”
Hệ thống tốt bụng giải thích:
“Còn hai ứng viên khác.”
Sát khí quanh người Cố Trầm Uyên lập tức bùng lên.
“Bọn chúng ở đâu?”
“Kiến nghị ngài không sử dụng phương pháp tiêu diệt đối thủ.”
Cố Trầm Uyên không đáp, nhưng bàn tay đã chậm rãi đặt lên chuôi đ/ao.
Tô Hoài An đ/au đầu kéo tay hắn ra.
“Đứa bé còn chưa sinh, anh đã muốn tạo cho nó một gia đình thiếu hai người cha sao?”
“Có tôi là đủ.”
“Không đủ.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh còn không biết dùng bếp điện.”
Cố Trầm Uyên im lặng.
đò/n công kích này quá chính x/ác, hắn không thể phản bác.
Tô Hoài An đưa Cố Trầm Uyên về căn hộ của mình.
Trên đường đi, hắn liên tục quan sát xe cộ, đèn đường và người qua lại, ánh mắt cảnh giác như thể bất kỳ chiếc máy b/án hàng tự động nào cũng có thể đột nhiên biến thành sinh vật biến dị.
Vừa bước vào nhà, Cố Trầm Uyên lập tức kiểm tra cửa sổ, ban công, lối thoát hiểm và toàn bộ góc khuất.
Hắn còn định dùng dị năng gia cố bốn bức tường.
Tô Hoài An vội ngăn lại.
“Đây là chung cư. Anh làm tường dày thêm nửa mét, hàng xóm sẽ kiện tôi.”
“Khả năng phòng thủ quá thấp.”
“Thế giới này không có x/ác sống.”
“Có con người.”
“…”
Lý do rất đầy đủ, Tô Hoài An không biết nên phản bác thế nào.
Cố Trầm Uyên ở lại.
Đêm đầu tiên hắn xuất hiện, toàn bộ khu phố mất điện đúng ba phút. Trên bầu trời còn rơi xuống một lớp bụi đen mỏng giống tro x/ác sống, nhưng vừa chạm đất đã biến mất.
Cục Quản lý giải thích đó là hiện tượng hai thế giới chồng lớp trong thời gian ngắn. Hiện tượng không nguy hiểm, song chứng minh việc Cố Trầm Uyên vượt qua ranh giới không gian đã để lại hậu quả.
Tô Hoài An nhìn bản cảnh báo, trong lòng dâng lên cảm giác bất an rất khó gọi tên.
Cố Trầm Uyên ở lại.
Hắn học dùng bếp điện bằng tinh thần đối phó vũ khí mới. Sau một chiếc nồi ch/áy và một bữa cháo đen đáy, Tô Hoài An buộc phải giao cho hắn điện thoại cùng danh sách m/ua sắm.
Hai giờ sau, Cố Trầm Uyên trở về với ba mươi cân th!t bò, mười thùng nước và một chiếc rìu chữa ch/áy.
“Anh m/ua rìu làm gì?”
“Dự phòng.”
“Dự phòng chuyện gì?”
Cố Trầm Uyên nhìn cậu, nghiêm túc đến mức Tô Hoài An quyết định không hỏi nữa.
## Chương 3: Người cha thứ hai đ/âm đầu vào cửa kính
Ba ngày sau, khi Tô Hoài An đang ngồi ăn mận trên sofa, nhiệt độ trong phòng đột nhiên hạ xuống.
Một lớp sương mỏng phủ lên cửa kính ban công.
Hệ thống 017 phát thông báo:
“Phát hiện d/ao động không gian thuộc thế giới tu chân.”
Cố Trầm Uyên đang c/ắt th!t trong bếp lập tức rút đ/ao.
“Lại một người cha.”
Tô Hoài An còn chưa kịp lên tiếng, mây đen bên ngoài đã bị ki/ếm quang x/é thành hai nửa.
Một bóng người áo trắng từ trên trời đáp xuống.
Tạ Vô Trần tóc dài như mực, y phục trắng hơn tuyết, quanh người phủ một tầng ki/ếm ý lạnh lẽo.
Y đáp xuống ban công với tư thế vô cùng tiêu sái.
Sau đó đ/âm thẳng vào cửa kính.
Một tiếng “cốp” trầm đục vang lên.
Căn phòng lập tức im lặng.
Tô Hoài An đang cầm nửa quả mận, động tác dừng giữa không trung.
Cố Trầm Uyên đứng trong bếp, bàn tay vẫn giữ chuôi đ/ao.
Tạ Vô Trần ở ngoài ban công cũng không động đậy.
Ba người nhìn nhau qua lớp kính.
Cuối cùng, Tô Hoài An đặt quả mận xuống, chậm rãi đi mở cửa.
Tạ Vô Trần bước vào, gương mặt thanh lãnh không hề có biểu cảm, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tô Hoài An nhịn cười đến đ/au bụng.
“Ki/ếm tôn đại nhân, cửa kính của thế giới này không có khí tức nên rất khó phát hiện, đúng không?”
Tạ Vô Trần bình thản đáp:
“Chất liệu khá đặc biệt.”
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook