BA TRĂM NĂM SAU TA VẪN LÀ CHÓ CỦA NÀNG

BA TRĂM NĂM SAU TA VẪN LÀ CHÓ CỦA NÀNG

Chap 9

14/04/2026 15:40

M/a Tôn chẳng thèm để tâm. Hắn vẫn cứ sai bảo ta làm việc, đ/ộc mồm đ/ộc miệng, thỉnh thoảng lại dạy ta tu luyện.

Chỉ có một lần, ta tình cờ nghe thấy sư tôn nói riêng với hắn: “Đa tạ!”

Lúc đó M/a Tôn đang gặm củ Linh thục do ta nướng: “Tạ cái gì? Bản tọa chỉ là dọn dẹp rác rưởi thôi.”

Dừng một chút, hắn bồi thêm: “Sẵn tiện dạy cho tiểu nha hoàn này biết lòng người hiểm á/c là thế nào.”

Sư tôn cười khổ, rời đi.

Ta ngồi xổm bên cạnh M/a Tôn, lí nhí hỏi: “Ngài đã sớm biết là nàng ta sao?”

“Ừm.”

“Vậy tại sao không vạch trần sớm hơn?”

“Không có chứng cứ.” Hắn liếc ta, “Vả lại bản tọa muốn xem thử, ngươi có thể tra ra được cái gì.”

“... Ta chẳng tra ra được gì cả.”

“Nhưng ngươi đã không lùi bước.” Hắn nói, “Cũng tạm được.”

Ta cúi đầu, lòng thấy hơi ấm áp.

“Đúng rồi.” Hắn đột ngột nói, “Từ ngày mai, tu luyện tăng gấp đôi.”

Ta: “???”

“Đứng dưới thác nước sáu canh giờ.”

“Sẽ c.h.ế.t người mất!”

“Có bản tọa trông chừng, c.h.ế.t không nổi đâu.”

Ta kêu gào t.h.ả.m thiết. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười. Rất nhạt, nhưng lại vô cùng chân thật.

Đêm hôm đó, ta mơ thấy Hắc gia đã trở lại. Nó ngồi trên bồ đoàn, lườm ta một cái. Ta đưa tay vuốt ve nó, nó không hề tránh né.

Lúc tỉnh dậy, M/a Tôn đang ngồi bên giường, tay bưng một bát th/uốc.

“Uống đi.” Hắn ra lệnh.

“Th/uốc gì thế ạ?”

“Cố bản bồi nguyên, thương tổn kinh mạch của ngươi vẫn chưa lành hẳn.”

Ta nhận lấy bát th/uốc, uống cạn một hơi. Đắng đến mức mặt mày nhăn nhó. Hắn đưa cho ta một viên kẹo. Ta sững sờ.

“Nhìn cái gì?” Hắn nghiêm mặt, “Nha hoàn mà đổ bệ/nh thì ai nấu cơm cho bản tọa?”

Ta ngậm viên kẹo, mỉm cười.

“Cười cái gì mà cười?!” Hắn m/ắng khéo ta, “Ngủ đi!”

Ta nằm xuống, hắn kéo chăn đắp cho ta. Động tác rất nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

“Hắc gia!” Ta mơ màng gọi.

Thân hình hắn cứng đờ lại.l, “... Ừm?”

“Chúc ngủ ngon!”

Im lặng một hồi lâu, “... Chúc ngủ ngon.”

Cánh cửa khẽ khàng khép lại. Ta ôm lấy chăn, thầm nghĩ: Có lẽ, như thế này cũng không tệ.

3.

Chuyện của Nhị sư tỷ tựa như một hòn đ/á ném xuống mặt hồ, những gợn sóng lăn tăn xao động khắp núi Lăng Tiêu suốt nửa tháng trời mới dần dần bình lặng.

Sư tôn dường như già đi hẳn mười tuổi. Người tự nh/ốt mình trong tĩnh thất ba ngày, lúc trở ra, câu đầu tiên Người nói là: "Tiểu Oản, những năm qua, vi sư đã quá lơ là việc dạy bảo con."

Ta quỳ trước mặt Người, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

"M/a Tôn... đối xử với con thế nào?" Người hỏi.

"Dạ, cũng khá tốt ạ." Ta thành thật đáp, "Ngoại trừ việc đ/ộc mồm đ/ộc miệng, hay sai bảo người khác và ép con tu luyện ra... thì đều ổn cả."

Sư tôn cười khổ, "Hắn là M/a, con là người." Người khựng lại một chút rồi nói tiếp, "Tiên M/a th/ù đồ, đạo lý này chắc con phải hiểu."

Ta hiểu. Ta đương nhiên là hiểu chứ. Nhưng có những chuyện, không phải cứ hiểu là có thể buông bỏ được.

"Đệ t.ử đã rõ." Ta cúi đầu.

"Rõ là tốt rồi." Sư tôn thở dài, "Đi đi, hắn đang đợi con đấy."

Lúc ta bước ra khỏi đại điện, M/a Tôn đang tựa lưng vào cây Tùng già bên ngoài mà c.ắ.n hạt dưa. Thấy ta ra, hắn nhét nắm hạt dưa còn lại vào tay ta: "Bóc đi."

Ta ngoan ngoãn đứng bóc hạt dưa cho hắn.

"Lão già hủ lậu đó nói gì với ngươi thế?" Hắn hờ hững hỏi.

"Người bảo ta hãy tránh xa Ngài ra một chút." Ta nói, "Tiên M/a th/ù đồ."

Hắn cười nhạo một tiếng: "Thế ngươi có nghe lão không?"

Ta im lặng một hồi lâu, sau đó nói, "Không nghe." Ta đáp, "Lúc Ngài là Hắc gia, ta là chủ nhân của Ngài, dù Ngài không thừa nhận. Giờ Ngài là M/a Tôn, ta là nha hoàn của Ngài. Khoảng cách giữa chúng ta vốn dĩ chẳng hề xa."

Hắn quay đầu nhìn ta. Ánh mắt sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tâm can ta.

"Ngốc." Cuối cùng hắn thốt ra một chữ, đưa tay vò rối tóc ta, "Nhưng cái sự ngốc này xem ra cũng còn chút cốt cách."

Bóc xong hạt dưa, hắn dắt ta ra hậu sơn.

"Hôm nay không tu luyện sao?" Ta kinh ngạc hỏi.

"Dẫn ngươi đi xem thứ này."

Sâu trong hậu sơn có một đầm nước lạnh, quanh năm sương m/ù bao phủ, đệ t.ử Tiên môn rất ít khi lui tới. Nơi này linh khí loãng, lại lạnh đến thấu xươ/ng. M/a Tôn dẫn ta lặn xuống đáy đầm. Ta lạnh đến mức răng đ.á.n.h vào nhau cầm cập, hắn liền kéo ta vào lòng, dùng m/a khí bao bọc lấy ta.

Dưới đáy đầm có một cánh cửa đ/á, bên trên khắc những phù văn cổ xưa.

"Đây là…?" Ta trợn tròn mắt.

"Ba trăm năm trước, bản tọa chính là ở nơi này tự phong tu vi." Hắn đặt tay lên cửa, phù văn lập tức sáng rực, "Lúc đó có để lại một vài thứ, giờ đến lúc lấy lại rồi."

Cửa mở. Bên trong là một thạch thất giản dị, chỉ có một chiếc giường đ/á, một cái bồ đoàn và một bộ h/ài c/ốt khô héo. Ta sợ hãi lùi lại phía sau.

"Sợ cái gì?" M/a Tôn thản nhiên nói, "Đó là nhục thân của bản tọa ba trăm năm trước."

"... Cái gì cơ?!"

"Giả làm ch.ó thì luôn phải trả giá." Hắn đi tới trước bộ h/ài c/ốt, ngồi xếp bằng xuống, "Tự phong tu vi, c.h.é.m đ/ứt sợi dây liên kết giữa h/ồn phách và nhục thân, mới có thể ngụy trang thành phàm khuyển một cách hoàn mỹ."

Hắn nhắm mắt lại. Bộ h/ài c/ốt bắt đầu tỏa sáng, hóa thành những điểm tinh quang li ti rồi hòa nhập vào cơ thể hắn. Quá trình đó kéo dài khoảng một nén nhang. Khi mở mắt ra lần nữa, khí tức trên người hắn đã thay đổi. Mạnh mẽ hơn, nội liễm hơn và thâm sâu khôn lường.

"Khôi phục rồi sao?" Ta nhỏ giọng hỏi.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:40
0
14/04/2026 15:40
0
14/04/2026 15:40
0
14/04/2026 15:40
0
14/04/2026 15:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu