MAI CỐT HỌA BÌ

MAI CỐT HỌA BÌ

Chap 10 - Hết

14/04/2026 15:30

Hắn không biết, lời nguyền rủa ấy đã sớm theo sự tan biến của linh h/ồn nàng, hòa vào từng giọt m.á.u, từng sợi tàn h/ồn, và khắc sâu vào tận cùng linh h/ồn của chính hắn!

Bởi thế, ba trăm năm luân hồi, đời đời hắn đều mang họ "Ôn", đời đời tìm ki/ếm nữ t.ử có nốt ruồi chu sa nơi cổ tay và dung mạo giống nàng, đời đời chấp niệm với bức tranh da người chứa đựng nguyền rủa khởi nguyên, đời đời mưu tính tà pháp thay da đổi h/ồn để phục sinh "Khanh Khanh" mà hắn tưởng rằng nàng yêu hắn, chờ hắn.

Và cũng đời đời, ngay lúc sắp chạm tay vào thành công, hắn lại chịu cảnh phản bội và hủy diệt.

Thì ra, ta chính là một mắt xích trong vòng luân hồi nguyền rủa này. Không phải sự tương đồng ngẫu nhiên, mà chính lời nguyền ấy đã dẫn dắt h/ồn phách, mỗi đời đều tìm đến một lớp da thịt hợp nhất với Hồ yêu năm xưa để chuyển sinh, tìm đến bên cạnh hắn, trở thành tế phẩm trong cơn si vọng, và cũng định sẵn trở thành kẻ kết thúc bi kịch của hắn.

"Ngươi đã nhìn rõ chưa?" Ta ngẩng đầu, nhìn xuống Ôn Nghi lúc này đã hoàn toàn cứng đờ bên dưới, đến tiếng gầm thét cũng không phát ra nổi. Đôi mắt hắn trợn trừng, trống rỗng nhìn lên trần nhà, hệt như linh h/ồn đã bị sự thật trước mắt đ.á.n.h nát vụn.

"Kẻ ngươi muốn phục sinh, chưa bao giờ là Khanh Khanh yêu ngươi. Mà là oan h/ồn đòi mạng h/ận ngươi thấu xươ/ng, nguyền rủa ngươi vĩnh viễn chịu khổ trong luân hồi."

Ta chỉ vào những phù văn oán đ/ộc và dấu ấn Hồ ly ở mặt sau bức tranh da người: "Nàng để lại thứ này, căn bản không phải đợi ngươi phục sinh nàng. Mà là để ngươi đời đời ghi nhớ, đời đời tìm ki/ếm, đời đời tiến gần đến cốt lõi của lời nguyền, để đời đời... nếm trải lại nỗi h/ận và sự tuyệt vọng khi bị người l/ột da rút xươ/ng."

"Không... không phải... không phải như vậy..." Ôn Nghi cuối cùng cũng tìm lại được thanh âm, nhưng yếu ớt như tiếng muỗi kêu, chỉ còn lại sự lặp lại tuyệt vọng, "Khanh Khanh yêu ta... nàng chờ ta... tranh... bức tranh của ta..."

Hắn đã đi/ên rồi.

Hay nói đúng hơn, hắn đã đi/ên từ sớm, kể từ khoảnh khắc vung đồ đ/ao ba trăm năm trước, hắn đã đi/ên trong cơn si vọng do chính mình dệt nên.

Ánh trăng dịch chuyển, dần soi sáng gương mặt mỹ nhân nơi mặt chính của bức họa. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nét mặt vốn luôn u sầu kia, lúc này dưới ánh trăng dường như khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, hệt như trào phúng, lại hệt như... giải thoát.

Ta đặt mũi kéo lên trên bức tranh da người, ngay vị trí đôi mắt của dấu ấn Hồ ly màu nâu sẫm. Dưới đất, thân thể Ôn Nghi đột ngột co gi/ật dữ dội, như cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng nào đó.

"Ngươi nói xem, nếu hủy đi bức họa này, hủy đi vật dẫn của lời nguyền..." Ta khẽ hỏi, như đang tự lẩm bẩm với chính mình, "Liệu vòng luân hồi bi t.h.ả.m đời đời kiếp kiếp này, có kết thúc hay không?"

"Không... đừng mà..." Ôn Nghi vật vã, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài từ khóe mắt, hòa cùng bọt m.á.u rỉ ra từ miệng mũi, "C/ầu x/in nàng... đó là Khanh Khanh... ta chỉ còn có nàng ấy... ba trăm năm rồi..."

Lời c/ầu x/in của hắn hèn mọn và đáng thương xiết bao. Nhưng khi nghĩ đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con Bạch hồ bị l/ột da sống, nghĩ đến ba trăm năm qua, có lẽ còn biết bao nữ t.ử như ta bị chấp niệm này tìm đến rồi mất tích không dấu vết, lòng ta liền lạnh đanh như sắt đ/á.

"Kết thúc thôi." Ta nhắm mắt, cổ tay dùng lực, kéo bạc đ.â.m mạnh xuống!

Phập——! Một tiếng rá/ch cực khẽ, nhưng dường như xuyên thấu qua cả ba trăm năm thời gian. Không có dị tượng kinh Thiên động Địa nào. Chỉ thấy bức tranh da người khổng lồ kia, ngay khoảnh khắc bị đ.â.m thủng cốt lõi, liền như đột ngột mất đi mọi chỗ dựa, nhanh ch.óng héo rũ, cuộn tròn, đen kịt lại, rồi hóa thành đám tro tàn nhỏ vụn, lả tả rơi xuống, phủ đầy đầu mặt Ôn Nghi.

"Khục... khục..." Nơi cổ họng Ôn Nghi phát ra vài tiếng khí âm vô nghĩa cuối cùng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm đống tro tàn ấy, ánh sáng trong đồng t.ử từng chút, từng chút một hoàn toàn lụi tắt. Thân thể hắn ngừng co gi/ật, hoàn toàn cứng đờ.

Gần như cùng lúc, nốt ruồi chu sa nơi cổ tay ta, vốn đã nóng rực không biết bao lâu, bỗng truyền đến một tiếng động thanh thản rõ rệt. Cơn đ/au kịch liệt đạt đến đỉnh điểm rồi đột nhiên tan biến. Biến mất cùng cơn đ/au ấy còn có nỗi bất an ám ảnh lòng ta bấy lâu, luồng oán h/ận lạnh lẽo, cùng cả những mảnh ký ức không thuộc về ta.

Hệt như một giấc mộng quá dài và quá nặng nề, cuối cùng cũng tỉnh lại. Chỉ còn lại sự mệt mỏi vô tận và cảm giác thoát nạn sau cơn đại kiếp.

Ta loạng choạng đứng dậy, nhìn t.h.i t.h.ể dần lạnh ngắt của Ôn Nghi dưới đất, nhìn đống tro tàn đại diện cho sự kết thúc của ba trăm năm si vọng và nguyền rủa.

Bên ngoài cửa sổ phía Nam, ánh trăng vẫn trắng bệch như cũ, lạnh lùng soi rọi thư phòng nơi vừa xảy ra mọi chuyện.

Trời sắp sáng rồi.

Ta chậm rãi cúi người, nhặt chiếc kéo bạc vương chút tro tàn dưới đất lên. Cảm giác lạnh buốt của kim loại khiến ta tỉnh táo hơn đôi chút. Phải đi thôi. Lần này, là thực sự có thể đi rồi.

Ta nhìn căn phòng chứa đựng quá nhiều bóng tối và đi/ên cuồ/ng này lần cuối, xoay người, từng bước một bước xuống cầu thang. Đẩy cửa thư phòng, gió sớm thanh lãnh ùa vào mặt, mang theo hơi thở của cỏ cây. Chân trời phía Đông đã lộ ra một vệt trắng như bụng cá.

Ta bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trong ánh bình minh mờ ảo đang dần sáng lên, không quay đầu nhìn lại.

Phía sau lưng, đại trạch Ôn gia trầm mặc trong bóng tối sâu thẳm nhất trước khi hừng đông, tựa như một con mãnh thú khổng lồ đang dần c.h.ế.t cứng.

Mà mọi chuyện về cổ họa, Hồ yêu, nguyền rủa và luân hồi, tất thảy đều sẽ theo ánh sáng Mặt trời hoàn toàn giáng lâm mà ch/ôn vùi vào quá khứ không ai hay biết. Chỉ có nốt ruồi chu sa nơi cổ tay ta, thứ từng nóng rực khôn cùng, màu sắc dường như đã nhạt đi đôi chút, trở thành một vết bớt bình thường, giản đơn.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ truyện khác của nhà Én trên MonkeyD nè:

OÁN CỐT SINH HƯƠNG

Tác giả: Tiểu Ngã

Ta là một tà linh chuyên lấy oán niệm của nữ t.ử gian trần làm thức ăn. Khu lo/ạn táng cương nơi ngoại ô kinh thành này chính là chốn “Thao thiết”* của ta. Âm khí cực thịnh, oán niệm đặc quánh, nhất là khi có h/ồn mới vừa đến, nỗi bất cam chưa kịp tan đi. Cái hương vị đó... chậc chậc, thật khiến kẻ khác thèm thuồng. (*Thao thiết: Một loại thần thú hung dữ, ham ăn trong thần thoại, ở đây ám chỉ việc hưởng thụ một bữa tiệc linh đình.)

Ngày hôm ấy, có một phụ nhân c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, vô cùng t.h.ả.m khốc bị vứt đến đây. Ta chảy cả nước miếng, lướt bay tới định bụng sẽ có một bữa no nê.

Ơ kìa? Sao trên người nàng ta lại chẳng có nửa điểm oán khí?

Ta bất mãn nhìn linh h/ồn vừa mới ngưng hình của nàng ta: "Ngươi, rốt cuộc là chuyện gì thế này?"

Nàng ta nhìn vệt nước miếng mà ta còn chưa kịp lau đi, trong mắt là vẻ trong trẻo và ngây thơ đến mức khiến người ta bốc hỏa: "Tỷ tỷ, tỷ đói lắm sao?"

1.

Ta ngẩn người. Đói? Dĩ nhiên là đói! Ta không chỉ đói, mà ta còn đang nổi trận lôi đình đây!

Chuyện này chẳng khác nào mong chờ một bàn tiệc mãn hán toàn tịch, cuối cùng người ta chỉ bưng lên một bát nước lã nhạt nhẽo! Thật là mất hứng vô cùng tận!

Ta lượn quanh thi thân còn vương chút hơi ấm của nàng ta hai vòng. Cái c.h.ế.t này quả thực khó coi. Y phục rá/ch nát, làn da lộ ra đầy rẫy vết roj. Vết hằn của dây thừng trên cổ quấn tận ba vòng, vòng nào cũng lún sâu vào da thịt. Đôi mắt cũng bị khoét sống, hốc mắt trống rỗng vẫn còn rỉ m.á.u. Chậc chậc, ra tay quá mức tàn đ/ộc.

Theo lý mà nói, c.h.ế.t oan khuất như thế, lại còn trẻ tuổi như vậy, lẽ ra phải có oán h/ận thấu tận trời xanh mới đúng. Thế mà ta lượn lờ nửa ngày, lại chẳng hít được một tia oán khí nào? Chuyện này thật không hợp lẽ thường!

Ta đã thấy quá nhiều nữ t.ử, chỉ một chút ủy khuất cũng có thể ủ thành oán niệm đắng cay, huống hồ nàng ta lại c.h.ế.t t.h.ả.m vì phi mệnh như thế này. Những h/ồn linh khác gặp ta, hoặc là thét lên ch.ói tai rồi lao vào, hoặc là khóc lóc c/ầu x/in. Còn nàng ta thì hay rồi, lại còn tâm trí quan tâm ta có đói hay không. Tất cả những điều này đều vô lý đến cực điểm!

Ta ghé sát vào h/ồn thể mới ngưng tụ của nàng: "Ngươi, vì sao một chút oán khí cũng không có?"

Nàng ngơ ngác chớp mắt: "Oán khí? Ta... tại sao ta phải có oán khí?"

"Vãn Nương là tự nguyện nhận cái c.h.ế.t, chỉ mong sao đừng gây thêm phiền phức cho phu quân là tốt rồi."

Một ngọn tà hỏa vô danh bỗng "vút" một cái xông lên linh đài của ta. Phiền phức? Nàng ta đã biến thành một bộ xươ/ng khô không người thu nhặt nơi lo/ạn táng cương này rồi, mà còn sợ mình gây phiền phức cho người khác sao?

"Haiz, chẳng biết phu quân có vì ta qu/a đ/ời mà ngày đêm sầu muộn hay không..."

"Khi đêm xuống liệu Th/ù Nhi có nhớ nương thân không..."

Ta: ???

2.

Ta nhẫn nhịn không nổi nữa. Đầu ngón tay hư ảo điểm vào giữa mày nàng ta. Vô số mảnh ký ức vụn vỡ ùa về.

Đó là ký ức thuộc về người nữ t.ử tên Vãn Nương này. Ta thấy nàng mười dặm hồng trang, vui mừng hớn hở gả vào Chu gia ở phía Tây thành. Nến đỏ soi rọi, phu quân nàng là Chu Văn Cảnh nắm tay dịu dàng: "Vãn Nương, cưới được nàng làm thê, thật là tam sinh hữu hạnh."

Mẹ chồng Vương thị vỗ vỗ mu bàn tay nàng: "Hài t.ử ngoan, đã vào Chu gia, sau này ta nhất định đối đãi với con như nữ nhi thân sinh."

Tiểu nữ nhi Th/ù Nhi quấn quýt bên gối làm nũng, giọng nói sữa non nớt gọi "Nương thân, nương thân!"

Sau đó, khung cảnh đột ngột xoay chuyển. Sóng gió triều đường, phụ thân nàng bị hạ ngục. Chu Văn Cảnh quay lưng lại với nàng, giọng nói nặng nề: "Chuyện của nhạc phụ... e là khó lòng c/ứu vãn..."

"Nếu bị liên lụy xuống, tiền đồ của Chu gia, còn cả Th/ù Nhi nữa e là..." Hắn quay người lại, ánh mắt rực ch/áy: "Vãn Nương, nàng xưa nay vốn là người hiểu chuyện nhất..."

Nàng bần thần lắng nghe, sắc huyết trên mặt từng chút một rút sạch. Cuối cùng lại chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhu thuận: "Phu quân, thiếp hiểu rồi..."

Ngày lên đường nhận cái c.h.ế.t, trời lạnh thấu xươ/ng. Những lọn roj tẩm nước muối x/é rá/ch y phục nàng từng nhát một. Giọt m.á.u hòa cùng bông tuyết chảy xuống. Sợi dây thừng thô ráp siết vào da thịt, cơn đ/au vì ngạt thở khiến trước mắt nàng tối sầm lại.

Vương Ấu Trinh, biểu muội đang ở nhờ nhà Chu Văn Cảnh, thủ thỉ dụ dỗ: "Tẩu tẩu, tỷ ráng chịu đựng một chút, tỷ càng thê t.h.ả.m thì càng chứng minh được quyết tâm c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Chu gia..."

Nàng hướng ánh mắt bàng hoàng về phía cửa, hy vọng có thể thấy phu quân lần cuối. Thế nhưng, cho đến tận giây phút cuối cùng, hắn vẫn không tới.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu