Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mấy kẻ đó định khua môi múa mép tiếp thì bị một giọng nói lạnh lùng c/ắt ngang: "C/âm miệng!"
Tạ Chi Ngạn vận gấm bào màu mực, bên hông đeo trường ki/ếm, từ phía bên kia núi giả bước ra, "Ai cho phép các người s/ỉ nh/ục Điện hạ?"
Đám người đó sững lại, thấy người tới là ai liền mỉa mai: "Ồ! Đây chẳng phải là Tạ tiểu tướng quân uy danh lừng lẫy đó sao?"
Ta hơi ngẩn người, nhìn về phía Tạ Chi Ngạn. Từ buổi sáng hôm đó hắn rời đi, ta chưa từng gặp lại. Người gác cổng nói hắn đã dọn về lão trạch của Tạ phủ, không quay lại đây nữa. Ta vốn tưởng hắn sẽ không tới dự tiệc.
Tạ Chi Ngạn trầm giọng: "Chư vị đều là con cháu thế gia, lén lút nghị luận sau lưng Điện hạ, cẩn thận kẻo bị trị tội đại bất kính."
Mấy kẻ đó nhìn nhau cười khẩy: "Tạ tiểu tướng quân năm xưa chẳng phải cũng bị Trưởng công chúa ức h.i.ế.p đó sao? Nay sao lại đứng ra bảo vệ rồi?"
"Ngươi không biết sao? Tạ tiểu tướng quân giờ 'oai' lắm! Đâu còn như xưa nữa!"
"Ha ha ha, chuyện này ai mà quên cho được, năm xưa Tạ tiểu tướng quân bị mấy huynh đệ ta đẩy xuống hồ kêu c/ứu t.h.ả.m thiết thế nào?"
"Ái chà chà! Xem ra, tên nghèo kiết x/á/c và ả á/c phụ đanh đ/á đúng là một cặp trời sinh đấy!"
Đám người đó cười nhạo một cách âm dương quái khí. Ánh mắt Tạ Chi Ngạn lạnh thấu xươ/ng, bàn tay đã đặt lên chuôi ki/ếm bên hông.
Mấy kẻ kia vẫn cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha, mang ki/ếm dự tiệc, ngươi thật sự dám c.h.é.m chúng ta sao?"
Khắc sau, thanh ki/ếm loé sáng ánh hàn quang đã kề sát cổ kẻ cầm đầu là Trương Trục, sát khí hiện rõ, "Đây là Trảm Nịnh Ki/ếm do Hoàng thượng ban tặng, chuyên trảm bọn gian nịnh tiểu nhân. Ngươi phận là thần t.ử, công nhiên nh.ụ.c m.ạ hoàng thất, ta dù hôm nay có c.h.é.m ngươi, đến trước mặt Hoàng thượng cũng tự có đạo lý phân minh!"
Trương Trục sắc mặt đại biến, chân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất: "Tạ, Tạ Chi Ngạn... đ/ao ki/ếm không có mắt, ngươi..."
Tên này nhát gan rất nhanh. Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nghe thấy tiếng động, mấy kẻ đó quay đầu lại nhìn. Tạ Chi Ngạn ngẩng đầu thấy ta, liền sững người.
16.
Trương Trục giọng như sắp khóc đến nơi: "Điện hạ, Điện hạ c/ứu mạng... Tạ Chi Ngạn muốn g.i.ế.c người ngay trong yến tiệc của Người kìa..."
Tạ Chi Ngạn chau mày, nới lỏng lưỡi ki/ếm, định giải thích: "Điện hạ, vừa rồi bọn họ nói..." Có lẽ vì những lời kia quá khó nghe, Tạ Chi Ngạn im lặng, không nói tiếp nữa.
Trương Trục thấy thế liền quỳ lết lại gần: "Điện hạ, Người phải làm chủ cho thần! Tạ tiểu tướng quân coi thường pháp kỷ, muốn vu oan cho thần!" Hai kẻ còn lại cũng quỳ xuống bắt đầu cáo trạng.
Ánh mắt Tạ Chi Ngạn càng thêm trầm mặc. Ta cười như không cười, nhàn nhạt lướt qua ba kẻ trước mặt: "Bản cung cũng muốn làm chủ cho các ngươi, nhưng mà đáng tiếc thay..."
Trương Trục hỏi dồn: "Đáng tiếc điều gì ạ?"
"Bản cung vốn là hạng nữ nhân lăng loàn đanh đ/á mà." Ta dang tay, nhếch môi cười.
Đám Trương Trục đều sững sờ, sắc mặt trắng bệch. Ước chừng họ cũng không ngờ nổi, đã trốn sau núi giả nói x/ấu mà vẫn bị ta nghe thấy.
Ánh mắt Tạ Chi Ngạn dừng trên người ta, sâu thẳm chẳng rõ đang suy tính điều gì.
Trương Trục c.ắ.n răng nhận tội: "Là mấy huynh đệ thần uống rư/ợu say nên nói năng càn quấy, xin Điện hạ chớ trách tội..."
Ta cười lạnh một tiếng: "Vậy bản cung đành phải miễn cưỡng giúp mấy vị đây tỉnh rư/ợu vậy."
Nói đoạn, ta khẽ chạm vào viên ngọc trụy nơi bộ d.a.o bên tai, mấy binh lính có võ nghệ cao cường lập tức xuất hiện.
"Ném xuống hồ cho ta!"
"Tuân lệnh!"
Binh lính trong phủ hành động dứt khoát, khoảnh khắc sau mấy kẻ đó đã bị ném thẳng xuống giữa hồ, vẫy vùng kêu c/ứu. Đám công t.ử quý nữ vây quanh đình lang xem kịch, không một ai ra tay tương trợ. Xem ra mấy tên này ngày thường cũng đắc tội không ít người.
"Điện hạ chớ để trong lòng, thần chưa bao giờ nghĩ như vậy." Tạ Chi Ngạn mím môi, khẽ khàng lên tiếng.
Ta quay sang nhìn hắn. Trong đầu toàn là dáng vẻ thanh mảnh đơn đ/ộc của Tạ Chi Ngạn năm xưa. Nếu nhớ không nhầm, khi Tạ Chi Ngạn vào cung làm bạn đọc là vào một ngày mùa Đông tuyết rơi gió lớn. Năm đó Tạ tướng quân chưa có thực quyền, mấy tên công t.ử l/ưu m/a/nh này cậy thế h.i.ế.p người, còn ném hắn xuống hồ. Thật sự đáng h/ận.
Ta xoay người, thản nhiên dặn dò: "Lúc vớt lên, nhớ để lại một hơi tàn." Ý tứ là, chỉ cần không c.h.ế.t là được.
Phủ binh: "Tuân lệnh!"
Ta bước về phía đình lang, bước chân Tạ Chi Ngạn không xa không gần đi theo phía sau. Ta suy nghĩ một hồi, dừng bước: "Hôm nay ta đã thay ngươi dạy dỗ bọn họ, giờ ân oán có thể xóa bỏ hết được chưa?"
Tạ Chi Ngạn cũng dừng lại: "Ân oán?"
"Phải đó, chẳng phải ngươi vì chuyện ta dạy dỗ năm xưa mà ôm h/ận trong lòng sao?"
"Ôm h/ận trong lòng?"
Thấy hắn nhíu mày vẻ không hiểu, ta có chút cạn lời. Nói rõ ra rồi mà hắn vẫn không chịu thừa nhận. Thật khéo giả vờ.
Dường như sực nhớ ra điều gì, Tạ Chi Ngạn nhìn ta: "Điện hạ vẫn luôn nghĩ rằng thần đang b/áo th/ù Người? Ngay cả đêm đó cũng là vì..."
"Chẳng lẽ không phải sao?"
Tạ Chi Ngạn tức đến bật cười: "Tốt lắm." Hắn lại một lần nữa xoay người phất tay áo bỏ đi.
Ta: "?"
Nghĩ đến chuyện đêm hôm đó, lòng ta đầy những mâu thuẫn chồng chất. Càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai. Không kìm được, ta nhìn về phía Liễu tiểu thư ở đằng xa. Nàng ấy đang cùng Thế t.ử Hầu phủ vừa về kinh thăm thân tình trong như đã, cả hai đều ra vẻ thẹn thùng e lệ.
Ta: "..."
Được rồi, xem ra lần này chẳng cần ta phải tác hợp nữa rồi.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook