Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Huyện Ánh Sơn xảy ra động đất 7,8 độ Richter.
Ngôi trường tiểu học kia đã trở thành đống đổ nát.
Tình nguyện viên hỏi tôi tìm ai.
Tôi nói tôi đến tìm người yêu của mình.
Tôi đã hứa sẽ đón cậu ấy về nhà.
Tôi cùng đội c/ứu hộ đào bới suốt ba ngày, không dám dừng lại dù một giây.
Đã quá thời gian hẹn ước, tôi sợ cậu ấy gi/ận.
Đến ngày thứ tư, tôi tìm thấy Tạ Trúc Sinh. Tấm bê tông dày đ/è lên ng/ười cậu, cậu dùng thân mình che chở cho học sinh một khoảng trống.
Cô bé được họ bế đi.
Tôi chợt nhận ra, bên những ngón tay buông thõng của Tạ Trúc Sinh, có vẽ đôi cánh màu nâu đỏ. Hơi thở tôi nghẹn lại.
Đầu năm, trên chiếc bánh sinh nhật Tạ Trúc Sinh làm cho tôi cũng có đôi cánh như thế.
Cậu bảo chữ "Nhạn" viết ra x/ấu quá, nên tặng tôi đôi cánh.
Đôi cánh Tạ Trúc Sinh vẽ rất đẹp.
Tấm bê tông được nâng lên, cậu đổ gục vào lòng tôi.
Trời lạnh lắm, tôi cởi áo khoác đắp lên người cậu.
Mọi người xung quanh khuyên tôi nên giữ mình.
Tôi biết, sao tôi không biết được chứ.
Chỉ là... tôi theo bản năng làm vậy thôi.
Chúng tôi về nhà rồi.
Còn một cô bé, đứa trẻ được Tạ Trúc Sinh c/ứu sống.
Nó bảo tôi đặt lại tên mới, họ Tạ.
Thế là nhà tôi có thêm thành viên mới, Tạ Nam Tinh.
Bố mẹ và bạn bè tưởng tôi sẽ gục ngã.
Không, tôi thậm chí không rơi nổi một giọt nước mắt.
Tôi còn quá nhiều việc phải làm. Viết điếu văn cho Tạ Trúc Sinh, tổ chức tang lễ. Thay cậu nhận bằng khen. Tìm cho cậu nơi non xanh nước biếc. Và nuôi dạy Tạ Nam Tinh thành người.
Tôi đã làm được.
Nam Tinh từ cô bé trở thành thiếu nữ, tự tin, rộng lượng, thông minh lanh lợi, đã có thể đảm đương mọi việc.
Tôi cảm thấy mình không còn gì để dạy nó nữa, liền giao lại tiệm th/uốc Đông y cho nó.
Tiếp theo, tôi muốn đi khắp nơi.
Tôi đến bao miền đất, núi cao, biển rộng, hẻm vực, băng nguyên, cổ trấn, hang đ/á...
Dạo này Tạ Trúc Sinh chẳng vào trong mơ tìm tôi nữa, ban ngày cũng ít hiện ra, tôi không cách nào kể cho cậu nghe được.
Vì thế mỗi nơi đi qua, tôi đều viết một lá thư gửi cậu.
Điểm dừng cuối cùng, là ngôi trường cấp ba năm xưa của chúng tôi.
Tôi được mời về dự lễ kỷ niệm thành lập trường.
Đang phát biểu, tôi thấy Tạ Trúc Sinh đứng dưới góc sân khấu, ngậm cây kẹo mút.
Nụ cười rạng rỡ, trong trẻo, phóng khoáng tự tại.
Đi khắp chân trời góc biển, tôi vẫn muốn về thế giới có Tạ Trúc Sinh.
Luôn luôn như thế.
Tôi đến nghĩa trang một lần, xin phép cậu.
Lại ghé tiệm th/uốc Đông y.
Lần kê đơn cuối cùng trong đời, là cho chính mình.
Tôi sắp xếp mọi việc ổn thỏa.
Uống th/uốc xong, tôi cầm bút viết lá thư cuối cùng gửi cho Nhạn Tùy mười bảy tuổi.
[Hãy sớm đến ngõ Vụ An, tìm cậu bé tên Tạ Trúc Sinh.]
[Rồi dính lấy cậu ấy, bảo vệ cậu ấy.]
[Cho cậu ấy thật nhiều tiền, thật nhiều yêu thương.]
-Hết-
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook