Trước mắt tôi hiện ra một chiếc cổng vòm khổng lồ.
Cổng chào bằng gỗ mênh mông không thấy đâu là biên giới, sừng sững hiên ngang. Trên đỉnh cổng khắc hai chữ "Phong Đô" nét chữ phóng khoáng mạnh mẽ, toát lên uy lực cổ xưa khiến người ta rợn tóc gáy.
Dưới cổng chào có một bức tượng đ/á. Tôi nắm tay Giang Hạo Ngôn bước lại gần.
"Người sống không được vào!"
Tượng đ/á gầm lên một tiếng trầm đục. Tôi vội lùi một bước, cung kính hỏi: "Xin hỏi quan trên, gần đây có phải có yêu quái Vo/ng Lương xuất hiện không?"
Tượng đ/á im lặng hồi lâu.
"Ngươi là chủ nhân Phong Môn đời này? Tìm Vo/ng Lương để làm gì?"
"Nó đoạt mất sinh h/ồn người trần, tội á/c tày trời! Tôi muốn tố cáo nó với Âm Ty!"
Tượng đ/á: "Hừ? Đoạt sinh h/ồn, có chứng cớ không?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Có! Đứa bé tên Lý Trụ ở thôn Lý Gia. Các ngài tra xét sẽ biết ngay, nó đã ch*t nhưng không h/ồn không phách, cũng chưa tới Âm Ty báo cáo."
Tượng đ/á: "Nói mấy thứ này vô dụng. Ngươi đem th* th/ể Lý Trụ tới đây cho ta xem."
Tôi gi/ật nảy người: "Thể x/á/c không h/ồn phách nặng tựa ngàn cân, làm sao vào được Âm Ty?"
Tượng đ/á: "Đó là việc của ngươi. Không đem x/á/c nó tới, không bằng chứng cụ thể sao dám vu khống người ta đoạt h/ồn?"
Tôi sốt ruột: "Sao gọi là vu khống? Hay là ngài ra ngoài xem thử?"
Tượng đ/á: "Vô lễ! Ta phụng mệnh trấn thủ cổng Phong Đô, há dám bỏ vị trí? Các ngươi là sinh h/ồn, không được lưu lại đây!"
Một luồng khí xoáy cuốn qua. Khi mở mắt ra, tôi đã đứng bên bờ sông lần nữa.
Tôi giậm chân tức gi/ận: "Đ/ù má! Bọn quan liêu này, người sống kẻ ch*t đều như nhau!"
Đang định lao xuống sông lần nữa thì một ông lão đã xông tới túm ch/ặt tay tôi: "Cô bé ơi đừng có làm chuyện dại dột—"
"Vì một thằng đàn ông nào đáng đâu, ông giới thiệu cháu trai nhà ông cho cháu nhé!"
Bình luận
Bình luận Facebook