Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Bí mật vỡ lở
- Chương 3
Lực nắm đ/ấm của tôi quá mạnh, tiếng Phong Nghiễm ngã ngồi xuống đất cũng vang lên rõ rệt. Lúc người bên ngoài đẩy cửa bước vào, cảnh tượng họ thấy chính là tôi đang gi/ận dữ nắm ch/ặt tay, còn Phong Nghiễm thì ngồi bệt dưới đất, má sưng vù một bên, khóe miệng thậm chí còn loang lổ vết m/áu.
“Trời ơi, hai cậu đá/nh nhau thật à?!”
Cũng may nhờ cú đ/ấm này, mọi người chỉ chú ý đến việc tôi nện Phong Nghiễm một trận, mà không thắc mắc tại sao hai đứa tôi lại cùng ở trong nhà vệ sinh. Cũng coi như trong cái rủi có cái may.
Vì không thực sự gây ra chuyện lớn, nên việc này chỉ có người trong phòng biết. Mà Phong Nghiễm cũng chẳng hé môi nửa lời. Thậm chí hắn còn chủ động giải thích giúp tôi.
“Không liên quan gì đến Tinh Dã cả, là do tôi nói năng xúc phạm cậu ấy, nên cậu ấy mới ra tay. Lỗi là ở tôi.”
Dù vốn dĩ đúng là lỗi của hắn thật. Nhưng sao câu này nghe lại có mùi “trà xanh” thế nhỉ? Cứ như thể biến thành lỗi của tôi không bằng.
“Đúng là lỗi của anh thật.”
Tôi lạnh lùng liếc Phong Nghiễm một cái, rồi xách đồ bước ra khỏi phòng.
Vì cơ thể không rõ nam nữ này, tôi thường không tắm chung với mọi người.
Dù biết rằng đóng cửa lại thì chẳng ai nhìn thấy gì, nhưng tôi vẫn không thể vượt qua được rào cản tâm lý ấy.
Ai mà ngờ được, hôm nay lại xui xẻo đến mức bị Phong Nghiễm bắt gặp. Nếu không phải vì hắn hoàn toàn không biết tôi đang ở trong phòng, tôi đã nghi hắn cố tình rồi.
Ngay lúc tôi đang dở dang việc vệ sinh cá nhân, Phong Nghiễm lại đẩy cửa xông vào. Mọi bí mật đều không còn chỗ trốn. Hắn thậm chí còn đeo kính. Thế là nhìn rõ mồn một.
Một mình lang thang ra sân vận động, mỗi khi nhớ lại chuyện vừa xảy ra, trong lòng tôi vẫn không kìm được cơn gi/ận.
Sao lại đúng lúc là hắn chứ?!
Nếu là người khác, tôi còn có thể dùng th/ủ đo/ạn để u/y hi*p. Nhưng người bắt gặp lại là Phong Nghiễm, kẻ hoàn toàn không ăn thua với mấy trò đó. Phiền phức ch*t đi được.
Cuối cùng, sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá, tôi mới trở về phòng. Mọi người cơ bản đứa thì chơi game, đứa thì tán gẫu.
Thấy tôi về, họ chỉ chào hỏi lấy lệ rồi lại tiếp tục việc của mình. Còn Phong Nghiễm đã lên giường. Rèm giường kéo kín mít. Không biết là ngủ rồi hay đang làm gì.
Tôi vệ sinh cá nhân qua loa rồi cũng trèo lên giường. Nhưng nằm xuống rồi, càng nghĩ càng thấy không ổn, ban ngày mình vẫn là quá bốc đồng.
Lỡ Phong Nghiễm thật sự đem chuyện này đi nói thì sao? Hắn muốn xem thì cho hắn xem đi. Dù sao hắn cũng đã nhìn thấy rồi. Nếu hắn thật sự nói ra, người biết đâu chỉ còn mỗi hắn. Một người biết với cả thiên hạ biết, cái này tôi phân biệt được.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định thương lượng với hắn cho ra lẽ. Nhân lúc mấy người kia không để ý, tôi trực tiếp chui từ giường mình sang giường Phong Nghiễm.
Cũng may, chúng tôi đều treo rèm giường. Không thì lộ tẩy thật. Nhưng vừa chui vào, tôi đã phát hiện người này hoàn toàn chưa ngủ.
Không gian trên giường chật hẹp, tôi lại sợ bị phát hiện, nên cuống cuồ/ng giữ thăng bằng. Thế là... tôi cứ thế ngồi bệt lên đùi Phong Nghiễm.
Mà tôi vừa bò sang, người bạn cùng phòng nãy giờ còn đang trút gi/ận trong game đột nhiên im bặt. Tim tôi thót lại. Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?
“Lạ nhỉ, nãy giờ sao cảm giác giường của Phong Nghiễm rung lên một cái nhỉ?”
“Cậu nhìn nhầm thôi.”
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook