Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cam Mười Tú
- Nếu Tôi Là Hung Thủ
- Chương 6
12
Hôm ấy, một nhóm người gõ cửa nhà tôi.
Đứng ngoài cửa, ngoài cảnh sát Chu ra còn có một người quen.
Tôi ngạc nhiên: "Anh Văn? Sao cô lại đến đây?"
Triệu Anh Văn là bạn thân của Ninh Thư. Rõ ràng cô ấy đi cùng cảnh sát Chu.Nhưng theo tôi biết thì hai người vốn không quen nhau.
Triệu Anh Văn không trả lời tôi, chỉ quay sang nói với Ninh Thư: "Xin lỗi. Nhưng ngay từ khi cậu quyết định kể câu chuyện đó cho mình nghe thì hẳn cậu cũng biết mình sẽ làm như vậy."
Tôi quay đầu nhìn Ninh Thư. Chỉ thấy ánh mắt cô né tránh, đôi môi mím ch/ặt.
Khoảnh khắc ấy… Tôi đã hiểu.
Có lẽ vì sợ hãi, cũng có lẽ vì cảm giác chính nghĩa trong lòng.
Hoặc vì một lý do nào khác, Ninh Thư cuối cùng vẫn không nhịn được mà tâm sự với bạn thân.
Mà Triệu Anh Văn lại là một luật sư, gh/ét cái á/c như kẻ th/ù, tinh thần chính nghĩa rất mạnh. Việc cô ấy báo cảnh sát là điều tất nhiên.
Tôi càng thêm hối h/ận.
"Mọi người thật sự hiểu lầm rồi. Tất cả đều là bịa."
Cảnh sát Chu lên tiếng: "Thật hay giả thì điều tra sẽ biết. Trần Mặc, mời anh theo chúng tôi."
Một lần nữa tôi bị đưa về cục cảnh sát. Lần này, người trực tiếp thẩm vấn đã đổi thành cảnh sát Chu.
Đội trưởng Triệu năm xưa đã lui về tuyến sau.
Sau nhiều năm rèn giũa, cảnh sát Chu cũng điềm tĩnh hơn trước rất nhiều.
Suốt quá trình thẩm vấn, anh ta không còn thái độ hùng hổ áp bức như năm xưa nữa.
Những ngón tay anh ta khẽ gõ lên mặt bàn, chậm rãi nói: "Năm đó, sau khi Vương Thường Hưng đến nhà anh thì mất tích. Anh là đối tượng tình nghi đầu tiên của chúng tôi."
"Nhưng sau quá trình điều tra, hiện trường không tìm được bất kỳ manh mối nào. Hơn nữa giữa anh và Vương Thường Hưng cũng không hề có mâu thuẫn hay tranh chấp, vì vậy chúng tôi đã dừng điều tra anh."
"Bao nhiêu năm trôi qua, cảnh sát vẫn không tìm được tung tích của Vương Thường Hưng. Ông ta cứ như bốc hơi khỏi thế giới này."
Tôi lặng lẽ nghe, không nói gì.
Cảnh sát Chu hỏi: "Có phải anh nghĩ thời gian đã qua lâu như vậy, cảnh sát sẽ không tra ra được nữa, nên mới yên tâm kể cho vợ mình nghe quá trình gây án và phi tang x/ác?"
Tôi nhún vai.
"Dù tôi nói gì thì chắc các anh cũng sẽ không tin. Cứ điều tra đi. Tôi vẫn giữ nguyên câu nói năm đó."
"Việc tôi không làm thì tôi sẽ không nhận."
13
Lần này tôi không phải ở trong phòng thẩm vấn quá lâu.
Khi bước ra ngoài, Ninh Thư và Triệu Anh Văn đang đứng chờ ở cửa với vẻ mặt đầy căng thẳng.
"Anh không sao chứ?" Vừa thấy tôi bước ra, Ninh Thư lập tức hỏi.
Tôi lắc đầu: "Không sao. Có thể về nhà rồi."
Nghe vậy, cả hai đều sửng sốt. Rõ ràng họ không ngờ mọi chuyện lại được làm rõ nhanh đến vậy.
Hai người tò mò nhìn về phía cảnh sát Chu.
Anh ta mỉm cười nói: "Đúng là chỉ là một câu chuyện."
"Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng cách xử lý th* th/ể trong câu chuyện thôi đã không hợp lý."
"Một người trưởng thành sau khi bị sấy khô hoàn toàn thì phần xươ/ng và cơ còn lại vẫn nặng vài chục cân. Trong khi con chó lai nhà anh chỉ là chó cỡ nhỏ, trong ba ngày căn bản không thể nào ăn hết số đó."
Hai người chợt bừng tỉnh.
"À..."
Trước đó cú sốc tâm lý quá lớn nên họ hoàn toàn không nghĩ tới những chi tiết này.
Ninh Thư lại hỏi: "Thế còn nguyên nhân của câu chuyện thì sao? Cũng là bịa à?"
Điều này mới là điều cô quan tâm nhất. Bởi chính sau khi nghe đến phần nguyên nhân, cô mới thật sự rơi vào hoảng lo/ạn.
Cảnh sát Chu bất lực đáp: "Phòng tắm nhà cô ở tầng hai. Vương Thường Hưng lấy gì để nhìn tr/ộm cô tắm? Chẳng lẽ ông ta biết leo tường, bay mái nhà?"
"Quan trọng hơn nữa, chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ b/ệnh án của Vương Thường Hưng."
"Ông ta mắc chứng liệt dương, hoàn toàn mất khả năng sinh lý. Cho dù có ý nghĩ đó thì cũng bất lực."
Đôi vai Ninh Thư chùng xuống. Sợi dây luôn căng ch/ặt trong lòng cô cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cuối cùng, cảnh sát Chu nhắc nhở tôi: "Lần sau đừng bịa mấy câu chuyện như thế để dọa người nữa."
Ninh Thư cũng bực bội đ/ấm nhẹ vào vai tôi.
"Anh làm em lo lắng suốt bao lâu nay, còn khiến cảnh sát phải tốn công vô ích. Sau này xem anh còn dám ăn nói linh tinh nữa không!"
Tôi cười khổ: "Đâu còn dám nữa."
Dù phải vào cục cảnh sát một chuyến. Nhưng cũng không hoàn toàn là chuyện x/ấu.
Ít nhất...
Cái gai trong lòng Ninh Thư cuối cùng cũng được nhổ bỏ.
Bầu không khí trong gia đình lại trở nên hòa thuận như trước.
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook