Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bị sờ đến mức hô hấp rối lo/ạn.
Thấy Lục Triệu còn định tiếp tục.
Cậu vội nắm ch/ặt cổ tay hắn.
"Đừng sờ nữa!"
"Về mau!"
"Giữa nơi công cộng thế này..."
"Còn ra thể thống gì!"
Lục Triệu nghiêm mặt.
"Không phải ban ngày."
"Là đêm khuya."
"Giờ biết sợ bị người khác thấy rồi?"
"Thế lúc nãy..."
"Sao không sợ?"
Hắn nhìn thẳng vào Chu Trạch Phong.
"Lần đầu tiên cậu đến tìm tôi."
"Điều đầu tiên phải học."
"Là nghe lời tôi."
"Bây giờ."
"Buông tay."
"Suỵt."
"Nhỏ tiếng thôi."
"Người khác nghe thấy bây giờ."
Cảm giác lén lút giữa khung cảnh này.
Cùng chút cấm kỵ khó gọi tên.
Lại càng khiến d/ục v/ọng trong lòng Chu Trạch Phong mãnh liệt hơn.
Mùi hương cam quýt trên người Lục Triệu.
Vừa xoa dịu.
Lại vừa không ngừng khuấy động từng dây th/ần ki/nh của cậu.
"Không phải muốn về sao?"
"Đi thôi."
Nhìn bóng lưng Lục Triệu thản nhiên bước đi phía trước.
Chu Trạch Phong nghiến răng.
Chỉ h/ận...
Không thể nhào tới bóp ch*t tên đàn ông đáng gh/ét này.
May mà trời đã tối.
Suốt quãng đường về gần như không gặp ai.
Nếu không...
Chu Trạch Phong chắc sẽ lập tức xin gia nhập "hội ch*t vì ngượng", rồi lên mạng đăng một bài than trời.
Cậu nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông đang dắt Tuyết Bính phía trước.
Bước chân Lục Triệu nhẹ nhàng thong thả.
Ánh mắt Chu Trạch Phong thì sắc như d/ao.
Chỉ h/ận không thể nhìn thủng lưng hắn.
...
Khó khăn lắm mới về đến nhà.
Thế mà Lục Triệu lại ung dung cởi áo khoác.
Chuẩn bị đi tắm.
Chu Trạch Phong lập tức ôm lấy hắn từ phía sau.
Không cho vào phòng tắm.
Lục Triệu vừa quay đầu.
Đã thấy trên mặt cậu viết rõ bốn chữ:
D/ục v/ọng chưa được thỏa mãn.
"Còn dám chạy à?"
Lục Triệu chẳng buồn để ý.
Vừa thong thả tháo cúc áo sơ mi.
Vừa hỏi:
"Hay là..."
"Tắm chung với tôi?"
Chu Trạch Phong theo bản năng tưởng tượng ra cảnh ấy.
Đến khi hoàn h/ồn.
Lại vội buông tay.
"...Anh đi đi."
"Tôi chờ."
Lục Triệu cởi áo sơ mi.
Bước vào phòng tắm.
Thoáng chốc.
Tấm lưng trắng trẻo nhưng săn chắc cùng vòng eo thon gọn lướt qua trước mắt Chu Trạch Phong.
Rồi biến mất sau cánh cửa.
...
Chu Trạch Phong ngồi trên sofa phòng khách.
Bật chương trình Gala Trung Thu.
Khắp màn hình đều là cảnh sum họp vui vẻ.
Còn trong đầu cậu.
Lại toàn là chuyện khác.
Cậu giống hệt cô bé năm xưa cứ lén quay xuống nhìn cậu bạn ngồi cuối lớp.
Xem ti vi một lúc.
Lại liếc cửa phòng tắm.
Rồi lại xem ti vi.
Lại nhìn cửa phòng tắm.
Lặp đi lặp lại.
Cổ mỏi cũng mặc.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Làm m/áu trong người Chu Trạch Phong sôi lên.
Ý nghĩ bắt đầu bay xa.
Nếu tắm chung...
"..."
Không đúng.
Mình nghĩ cái gì vậy?
Ngồi bồn chồn thêm một lúc.
Cậu lại tự an ủi.
Thật ra cũng chẳng có gì.
Ở bể bơi hay nhà tắm công cộng...
Chẳng phải đàn ông vẫn đứng tắm cạnh nhau sao?
Ánh đèn trong phòng tắm là màu vàng ấm.
Nếu hơi nước bốc lên.
Mọi thứ hẳn sẽ trở nên mờ ảo.
Bao gồm cả cơ thể Lục Triệu.
Phủ đầy bọt xà phòng trắng.
Có lẽ...
Lục Triệu sẽ bảo cậu kỳ lưng giúp.
Làn da trơn mịn nằm dưới lòng bàn tay.
Đôi bả vai mảnh như cánh bướm.
Hai hõm eo nhàn nhạt.
Xuống chút nữa là...
Bốp!
Chu Trạch Phong tự vỗ mạnh lên trán mình.
Rồi tăng âm lượng tivi.
Cố át đi tiếng nước chảy.
Chỉ trong hơn mười phút ngắn ngủi.
Cậu cứ liên tục giằng co giữa bản năng và lý trí.
Cảm giác như mọi thứ đang lao khỏi quỹ đạo.
Không thể c/ứu vãn.
Mà cậu.
Chỉ biết đứng nhìn.
Rồi tự bịt mắt mình lại.
Giả vờ rằng.
Mọi chuyện vẫn bình thường.
Để chuyển hướng suy nghĩ.
Chu Trạch Phong lấy hai quả bưởi m/ua lúc chiều ra.
Đặt một chiếc bát bên cạnh.
Chậm rãi bóc từng múi.
Đồng thời.
Ép bản thân nhớ lại một chuyện từng xảy ra ở nước ngoài.
Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến cậu từng có á/c cảm với người đồng tính.
...
Khi ấy.
Cậu ở chung nhà với hai người đàn ông khác.
Chu Trạch Phong ở tầng hai.
Hai người kia ở tầng một.
Qu/an h/ệ không thân.
Cậu bận tập luyện.
Chỉ tối mới về ngủ.
Ba người sống yên ổn.
Không thân thiết.
Nhưng cũng không mâu thuẫn.
Cho đến một hôm.
Chu Trạch Phong về sớm.
Vừa mở cửa.
Đã bắt gặp hai người họ hôn nhau say đắm ngoài ban công.
Lúc ấy cậu mới biết.
Họ vốn từng là người yêu.
Chia tay vì bất đồng.
Không ngờ sau này lại tình cờ thuê chung một căn nhà.
Rồi nối lại tình xưa.
Chu Trạch Phong thấy chuyện đó cũng bình thường.
Chỉ nghĩ.
Mắt không thấy thì lòng không phiền.
Nhưng sau đó.
Mọi chuyện ngày càng quá đáng.
Nhà cách âm cực kém.
Gần như đêm nào dưới tầng một cũng rất ồn.
Chu Trạch Phong bắt đầu lên mạng tìm nhà khác.
Thật ra.
Đến lúc ấy.
Cậu vẫn chưa thấy không thể chấp nhận.
Cho đến một buổi tối.
Một người bạn cùng nhà hỏi cậu:
"Ngày mai bọn tôi tổ chức tiệc."
"Cậu có ngại không?"
Chu Trạch Phong đáp:
"Không."
"Dọn dẹp sạch là được."
Đối phương cười.
"Vậy cậu về muộn chút."
"Kẻo ồn."
Chu Trạch Phong khi ấy quá ngây thơ.
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook