Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Hứa Tấn Tây, tôi chưa bao giờ là loại người phải dựa vào anh mới sống nổi.”
“Cũng không phải dây tơ hồng chỉ biết bám vào anh để tồn tại.”
“Tôi không phải không có tâm cơ.”
“Tôi chỉ không muốn dùng tâm cơ với người mình yêu.”
“Nhưng bây giờ rõ ràng tôi không cần phải kiêng dè nữa.”
Tôi nhét cây bút ký vào tay hắn.
“Ký đi.”
“Ký xong tôi sẽ đưa USB cho anh.”
Thấy thái độ tôi dứt khoát như vậy, cuối cùng hắn mới thật sự hoảng lo/ạn.
“Tôi không ký!”
“A Cảnh, tôi không muốn ly hôn!”
“A Cảnh, tôi sai rồi… em cho tôi thêm một cơ hội được không?”
Nói tới cuối cùng, giọng hắn gần như biến thành c/ầu x/in.
Mà trong lòng tôi lại chẳng gợn nổi một tia sóng.
“Giữ hắn lại, ép ký.”
Tôi lạnh nhạt liếc hắn một cái.
24
Vệ sĩ phía sau lập tức mạnh tay giữ ch/ặt Hứa Tấn Tây, ép hắn ký tên.
“Tôi không muốn!”
“A Cảnh, chẳng phải em yêu tôi nhất sao?”
“Chúng ta đừng cãi nhau nữa…”
“Quay về như trước kia được không?”
Hắn chính là ỷ vào việc tôi yêu hắn…
Nên mới hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi, chà đạp giới hạn của tôi.
Tôi không muốn nhắc lại chuyện cũ với hắn nữa, chỉ nhàn nhạt nói:
“Tôi không yêu anh nữa.”
“Bây giờ không.”
“Tương lai cũng sẽ không bao giờ yêu nữa.”
“Nghe rõ chưa?”
Đôi mắt Hứa Tấn Tây đỏ ngầu đầy tơ m/áu, ánh nhìn trong khoảnh khắc hoàn toàn tối sầm.
Nước mắt hắn rơi xuống bản hợp đồng.
Mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Nhìn bản đơn ly hôn đã ký xong, tôi bỗng có cảm giác như mây m/ù tan hết, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời.
Tôi đặt chiếc USB lên bàn.
Đoạn tuyệt cả tia ràng buộc cuối cùng.
Không chút lưu luyến, tôi xoay người rời đi.
Hứa Tấn Tây từ trên giường bệ/nh ngã mạnh xuống đất, vừa khóc vừa hèn mọn c/ầu x/in tôi đừng đi.
“A Cảnh, tôi sai rồi…”
“Đừng đi…”
“Đừng bỏ tôi lại được không…”
Hắn giơ tay muốn giữ lấy thứ gì đó.
Nhưng cuối cùng lại chẳng nắm được gì.
Để lại cho hắn…
Chỉ có cánh cửa lạnh băng.
25
Vừa bước ra khỏi phòng bệ/nh, trên vai tôi đã truyền tới cảm giác mềm mềm lông xù.
Bàng Tịch Diên vùi đầu vào cổ vai tôi, khẽ cười một tiếng.
Tôi đang định đẩy anh ra thì anh đã nắm lấy tay tôi:
“Để tôi dựa chút đi.”
“Tôi bị tụt đường huyết.”
Tôi: “…”
Lúc ăn sáng tôi chẳng có khẩu vị.
Cả bàn thức ăn đều chui hết vào bụng anh ta rồi.
Tụt đường huyết cái kiểu gì chứ?
Ngay lúc tôi sắp mất kiên nhẫn, anh ta rất đúng lúc đứng thẳng dậy.
“Sạc điện xong rồi.”
Anh ta đưa tôi về nhà mới.
Không bao lâu sau, anh ta đã xách vali đứng trước cửa nhà tôi.
Đối diện ánh mắt nghi hoặc của tôi, anh ta nghiêm túc giải thích:
“Ngành này của chúng tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp.”
“Kim chủ có nhu cầu bất cứ lúc nào, chúng tôi đương nhiên phải xuất hiện ngay lập tức.”
Lời nói kín kẽ đến mức không tìm ra sơ hở, chỗ nào cũng như đang suy nghĩ cho tôi.
Anh ta thở dài:
“Nhưng em cũng biết đấy.”
“Nhà tôi ở ngoại thành, điều kiện kinh tế hạn chế.”
“Từ nhà tôi tới chỗ em phải đạp hỏng hai chiếc xe đạp công cộng, còn phải chuyển mấy chuyến tàu điện với vô số tuyến xe buýt…”
Nghe thôi tôi đã thấy đ/au đầu.
Nhà anh là nằm ở Nam b/án cầu chắc?
Nhưng nghĩ tới tình trạng hiện tại của mình…
Đúng là tôi không chờ nổi thật.
Sau khi đồng ý cho anh ta dọn vào, hai chúng tôi bắt đầu cuộc sống kiểu bạn cùng phòng thuê chung.
Tôi cùng anh ta lập ba điều ước pháp.
Không can thiệp vào đời sống riêng của đối phương.
Anh ta chủ động nhận hết việc nhà coi như tiền thuê.
Cuộc sống cũng coi như khá thoải mái.
Chương 7
12
9
7 - END
Chương 11
Chương 2
Chương 14.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook