GIẢ VỜ NGOAN NGOÃN

GIẢ VỜ NGOAN NGOÃN

Chương 4

24/02/2026 12:02

6.

Buổi tối, Tư Trình dẫn tôi đến một bao sảnh VIP trong hội sở.

Mấy gã công t.ử bột vừa thấy mặt đã trêu chọc: "Tư thiếu gia dạo này chìm đắm trong hương nhu tình quá nhỉ? Gọi bao nhiêu lần chẳng chịu ra, lần này mới chịu nể mặt đấy."

"Thế nào, món hàng cực phẩm này, chơi có sướng không?"

Tổng quản lý đang vào phục vụ nghe thấy câu này thì suýt nữa ngã nhào, kinh hãi liếc nhìn tôi một cái, rồi lại r/un r/ẩy cúi đầu xuống, chỉ h/ận không thể tự chọc thủng tai mình ngay tại chỗ. Sau khi đưa rư/ợu xong, gã liền bỏ chạy như gặp m/a.

Tôi thì chẳng mấy bận tâm.

Còn Tư Trình, rõ ràng đã quen đóng vai kẻ ăn chơi trác táng, dù trong lòng có đem tổ tiên gã kia ra m/ắng nhiếc đủ đường, thì ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hờ hững, "Cũng tạm."

"Thế đợi Tống Kỳ về rồi, Tư thiếu gia nhường người cho anh em chơi chút nhé? Tôi còn chưa chơi đàn ông bao giờ, dù sao thì anh chắc chắn cũng cùng với Tống Kỳ..."

Tôi lạnh lùng liếc mắt nhìn qua một cái.

Kẻ vừa nói chuyện chạm phải ánh mắt của tôi, bỗng khựng lại, sau đó chẳng biết vì sao lại thẹn quá hóa gi/ận: "Cậu nhìn cái kiểu gì thế hả? Đừng tưởng dựa hơi được Tư thiếu gia mà đã coi mình là oai nhé, cậu…"

"C/âm miệng, yên lặng chút đi!" Tư Trình đột ngột quát lên một tiếng.

Gã công t.ử kia tiu nghỉu ngậm miệng.

Đúng lúc đó, Tống Kỳ đẩy cửa bước vào. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, anh ta nhướng cao đôi mày, "Cậu chính là người tình mà anh Trình b.a.o n.u.ô.i sao?"

7.

Hiểu một cách đơn giản, Tống Kỳ là kẻ chuyên chạy vặt sau lưng Tư Trình hồi nhỏ, hai người coi như là thanh mai trúc mã.

Bốn năm trước cậu ta ra nước ngoài du học, giờ đã tốt nghiệp về nước chuẩn bị kế thừa gia nghiệp. Nghe đâu lúc biết Tư Trình nuôi một người bên cạnh, cậu ta đã tức gi/ận đến mức đ/ập phá đồ đạc trong nhà một trận tơi bời.

Tôi vẫn duy trì tư thế ngồi bên cạnh Tư Trình, chẳng buồn đoái hoài gì đến câu hỏi của cậu ta. Bầu không khí thoáng chốc trở nên gượng gạo.

Hệ thống đi/ên cuồ/ng thúc giục Tư Trình diễn tiếp kịch bản. Anh mất kiên nhẫn đáp: 【Chẳng phải đang diễn đây sao?】

【Anh phải nhiệt tình với Tống Kỳ hơn chút chứ, đi mà hỏi han ân cần đi. Có ai đối xử với "Ánh trăng sáng" như anh không, người ngoài nhìn vào còn tưởng hai người không quen biết nhau đấy. Với lại, lát nữa Tống Kỳ có chuốc rư/ợu Châu Trác, anh tuyệt đối không được ngăn cản, còn phải đứng về phía Tống Kỳ ép Châu Trác uống, rõ chưa?】

【Nhưng Châu Trác đã nói rồi, tửu lượng em ấy không tốt.】

【Cậu ta mà có tửu lượng tốt thì đã chẳng gọi là cưỡng ép, thế thì sao mà ngược "thụ" được?】

Tư Trình chậc lưỡi một tiếng, vẫn bất động thanh thính.

Cuối cùng, vẫn là những người xung quanh đứng ra hòa giải, chào mời Tống Kỳ ngồi xuống, bắt đầu cuộc nhậu nhẹt và chơi trò chơi.

Tống Kỳ quả thực nhắm vào tôi rất lộ liễu. Vòng chơi đầu tiên, cậu ta thắng. Cậu ta đẩy về phía tôi một ly rư/ợu đầy, "Nghe nói trước đây cậu là nhân viên phục vụ ở Hội sở này, chắc hẳn đã từng tiếp rư/ợu không ít người rồi nhỉ. Nếu đã vậy, ly này cậu uống cạn chắc không thành vấn đề chứ?"

Tôi liếc nhìn ly rư/ợu, phản ứng vô cùng hững hờ.

Dù Hệ thống có ngàn lần dặn dò, Tư Trình vẫn không kìm được mà nhíu mày lên tiếng: "Em ấy không uống được, để tôi uống thay."

Tống Kỳ nghe vậy thì nhếch môi: "Anh Trình, như vậy thì mất vui rồi. Đến những chỗ thế này rồi, chẳng lẽ cậu ta lại không chơi nổi?"

Sao có thể không chơi nổi chứ? Chỉ là rư/ợu thôi mà.

Tôi c/ắt ngang lời Tư Trình: "Không sao, em làm được. Nếu thực sự uống không hết, anh giúp em nhé?"

Tư Trình nhìn tôi hồi lâu, trầm giọng bảo: "Đừng gượng ép."

Tôi mỉm cười, bưng ly rư/ợu lên. Với tôi mà nói, ly rư/ợu này chẳng qua chỉ là món khai vị.

Có điều, khi uống đến ngụm cuối cùng, tôi đặt ly xuống, đưa tay túm lấy cổ áo Tư Trình, chuẩn x/á/c vô cùng mà áp môi mình lên môi anh.

Bốn bề vắng lặng như tờ.

Tư Trình bị hành động đột ngột của tôi làm cho sững sờ, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc. Môi chạm môi, tôi chậm rãi đem chút rư/ợu cuối cùng còn sót lại đưa sang cho anh.

Đến khi đám người xung quanh sực tỉnh, tiếng hò reo, huýt sáo đã vang dội khắp bao sảnh. Tôi khẽ mở mắt, lạnh lùng đối diện với khuôn mặt đang tái mét của Tống Kỳ. Ánh mắt mang đậm vẻ cảnh cáo.

Người của tôi. Cút xa ra một chút.

8.

Sau nụ hôn đó, Tư Trình cứ như người mất h/ồn, thậm chí vì không tập trung mà thua liền mấy ván. Mãi đến khi cuộc vui kết thúc, Tư Trình cũng chẳng nói với Tống Kỳ được mấy câu.

Hệ thống cũng hết cách.

Về đến nhà, ánh mắt Tư Trình cứ thỉnh thoảng lại nhìn về phía tôi, thần sắc vô cùng phức tạp.

Tư Trình: 【Hệ thống, khi nào thì "công chính" xuất hiện?】

Hệ thống: 【Sắp rồi, chỉ trong vòng hai ngày tới thôi.】

Công chính? Anh ta sẽ không xuất hiện đâu.

Hai năm trước tôi đã thu m/ua công ty của anh ta rồi, giờ người đó đang bị tôi đày đi đào kim cương tận Nam Phi.

Tắm rửa xong xuôi, anh vẫn nhìn tôi với vẻ muốn nói lại thôi. Tôi hỏi: "Sao vậy anh?"

"Em... không định hỏi Tống Kỳ và tôi có qu/an h/ệ gì sao?"

Tôi mím môi cười: "Không quan trọng." Quan trọng là, nửa đời sau của anh, chỉ thuộc về mình em thôi.

Tư Trình: ...

"Nụ hôn tối nay... sao em lại đột ngột hôn tôi?"

Danh sách chương

5 chương
24/02/2026 12:02
0
24/02/2026 12:02
0
24/02/2026 12:02
0
24/02/2026 12:02
0
24/02/2026 12:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu