SAU KHI PHÂN HÓA THÀNH BETA, TÔI LY HÔN VỚI KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Trong lòng ghi lại một món n/ợ.

Sau này bảo quản gia cho bà một khoản bồi thường.

Tôi lại trở nên im lặng.

Mặc kệ Trần Ng/u nói gì cũng không đáp.

Cho đến khi Kỳ Thành Ngạn tới.

Anh mang một lời mời đặc biệt.

Lời mời họp lớp của bạn học cấp ba.

Bao nhiêu năm…

Tôi chưa từng tham dự.

Không ngờ họ vẫn nhớ tôi.

Tôi hỏi Kỳ Thành Ngạn:

“Anh có ý gì?”

Anh nói:

“Muốn đi thì đi.”

“Sau khi đi về…”

“Chúng ta sẽ nghiêm túc nói chuyện này.”

“Được không?”

Tôi nghe anh khẽ cười gọi:

“A Nhạn.”

“Đi xem đi.”

Giống như rất lâu trước đây…

Tôi luôn bắt anh gọi mình như vậy.

Tôi đồng ý.

---

Tôi cứ ngỡ buổi họp lớp đến rất nhanh, nhưng thật ra nửa tháng đã trôi qua.

Dù trước đó đã đồng ý sẽ tới, khi thật sự đứng trước cửa phòng riêng, tôi vẫn không khỏi cảm thấy x/ấu hổ và tự ti.

Nhưng chưa kịp do dự…

Đúng lúc có người từ bên trong đi ra.

Bốn mắt chạm nhau.

Người kia đột ngột vỗ đùi.

Sau đó mở toang cửa phòng riêng.

Hét một tiếng:

“Nhạn Tử tới rồi!”

Biểu cảm kinh ngạc của tôi lập tức biến thành h/oảng s/ợ.

Sau tiếng hét ấy…

Bên trong như lao ra nguyên một xe người.

Không nói hai lời.

Bọn họ nhấc cả xe lăn của tôi lên, khiêng thẳng vào trong.

Sau đó không biết ai xoa mạnh đầu tôi một cái.

Lại không biết ai túm mặt tôi, vò mấy cái.

Đến khi được đặt xuống…

Trước mắt đã kín người.

Bọn họ trợn mắt.

Cẩn thận quan sát tôi.

Sau đó giống như ai đó bấm nút trò chuyện của thú cưng.

Đồng loạt hét:

“Nói đi!”

Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật.

Rất tự nhiên đáp:

“Đừng réo ba chúng mày nữa.”

Đối diện sửng sốt.

Ngay sau đó bật cười.

“Đóng cửa!”

“Đúng là Nhạn Tử!”

“Không chạy được đâu!”

“Thằng nhóc cậu không có nghĩa khí gì cả!”

“Bao nhiêu năm không tới thăm chúng tôi.”

“Còn là cha con tốt nữa không?”

“Đúng đấy!”

“Lát nữa phải chuốc cậu say.”

“Cút đi.”

“Không thấy người ta đang bị thương à?”

“Cậu nói đấy nhé.”

“Lát nữa cậu uống thay Nhạn Tử.”

Tôi nhìn đám người ồn ào.

Cuối cùng bật cười.

“Cút hết đi.”

Họ kéo xe lăn của tôi tới cạnh bàn.

Sau đó bắt đầu chia sẻ tình hình gần đây.

Có người tự nhiên giúp tôi thu xếp mọi thứ.

Ngay cả món đặt trước mặt…

Họ cũng hỏi tôi có thích không.

Mặc dù chẳng khác nhau mấy.

Không bao lâu đã bị tranh sạch.

Tôi cười m/ắng:

“Cứ ăn đi.”

“Đám q/uỷ đói.”

Bọn họ cười đầy vẻ x/ấu xa.

Có lẽ uống mấy ly nên mọi người càng thả lỏng hơn.

Người bạn cùng bàn bên cạnh bế xốc tôi khỏi xe lăn, đặt sang ghế.

Lớp trưởng lập tức chiếm lấy chiếc xe lăn.

“Cho tôi chơi một lát, hết điện sẽ trả cậu.”

Người chậm tay m/ắng cô ấy không có võ đức.

Cô ấy liền cưỡi xe lăn, dẫn theo cả đám chạy ra ngoài.

Để lại không gian cho tôi và bạn cùng bàn.

Bạn cùng bàn của tôi, Chương Anh, sau này phân hóa thành alpha.

Vừa rồi cũng uống hai ngụm.

Anh mở lời trước.

Giọng hơi cẩn thận.

“A Nhạn…”

“Mấy năm nay cậu sống tốt không?”

Tôi mơ hồ đáp:

“Cũng thế thôi.”

Anh lập tức hiểu.

Nói:

“Ban đầu…”

“Chúng tôi còn tưởng cậu không thích bọn này.”

“Nên mới luôn không chịu đi họp.”

“Sau đó omega của lớp trưởng nói từng gặp cậu ở b/ệnh viện.”

“Cậu sống không tốt.”

“Bọn tôi nghĩ…”

“Bất kể thế nào cũng phải gọi cậu tới.”

“Hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Cậu g/ầy đi nhiều quá. Vừa rồi tôi chỉ xốc một cái đã nhấc bổng cậu lên được.”

Tôi ngẩng mắt, cố nén nước mắt.

“Thế mà vừa rồi cậu còn hỏi tôi mấy năm nay sống có tốt không?”

Anh lập tức càng luống cuống.

Tìm khăn giấy đưa tôi.

“Xin lỗi.”

“Bọn tôi chỉ muốn xem có giúp được gì không.”

Tôi lau mắt.

Cười.

“Giúp rồi.”

“Hôm nay là ngày vui nhất của tôi trong những năm qua.”

Chương Anh mới thở phào.

“Vậy thì tốt.”

“Có chuyện gì nhất định phải nói với chúng tôi.”

“Được không?”

“Bọn tôi đều đứng về phía cậu.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Nhưng lại hỏi:

“Có điều…”

“Mọi người không gọi Kỳ Thành Ngạn sao?”

Anh nhíu mày.

Gãi đầu.

“Nó chẳng phải kẻ th/ù không đội trời chung của cậu à?”

“Ai cũng biết mà.”

“Nếu buổi tụ họp này tổ chức cho cậu…”

“Đương nhiên không thể gọi nó.”

Ai cũng biết?

Tôi hỏi:

“Rõ ràng thế sao?”

Chương Anh nghiêm túc nhớ lại.

“Ban đầu hình như cậu không gh/ét nó đến vậy.”

“Nhưng dần dần…”

“Chỉ cần nó xuất hiện trước mắt…”

“Cậu sẽ im lặng.”

“Một câu cũng không nói.”

“H/ận không thể cách nó tám cây số.”

Tôi bất đắc dĩ cười.

“Thế sao?”

“Ôi trời.”

Người ngoài cửa đột nhiên chen vào.

Bạn bè x/ấu hổ đi tới.

Thấy tôi cười…

Tất cả đều thả lỏng.

Buổi tụ họp kết thúc.

Lúc chia tay, có người đang ngà ngà say còn nói:

“Vẫn là cậu thế này mới đáng yêu.”

“Trần Nhạn mười sáu tuổi hăng hái biết bao.”

“Sao Nhạn Tử hai mươi sáu tuổi lại thành hồ lô c/ưa miệng rồi?”

Tôi liên tục hứa sẽ giữ liên lạc.

Ở lại cuối cùng chờ tài xế tới đón.

Chương Anh chờ cùng tôi.

Nhưng người tới không phải tài xế.

Mà là Kỳ Thành Ngạn.

Lúc anh tới…

Chương Anh gi/ật mình.

Lập tức cảnh giác.

Tôi nhanh chóng kéo tay áo Chương Anh.

“Không sao.”

“Tôi với anh ấy đã kết hôn sáu năm rồi.”

Chương Anh như không tin vào tai mình.

Hỏi lại:

“Cậu nói gì?”

“Cậu kết hôn với ai?”

Tôi nói:

“Với Kỳ Thành Ngạn.”

“Nhưng rất nhanh sẽ ly hôn.”

“Tôi sẽ ly hôn.”

“Sau này tìm thời gian nói với cậu.”

Chương Anh chỉ có thể nuốt đầy bụng câu hỏi.

Nhìn Kỳ Thành Ngạn nhận lấy xe lăn từ tay mình.

Đưa mắt tiễn tôi đi.

Cảnh ấy rất kỳ quái.

Giống như hai cực nam châm bị keo dán ch/ặt với nhau.

Không ai biết lúc nào sẽ bung ra.

---

Trên đường về…

Kỳ Thành Ngạn hỏi:

“Em vui không, A Nhạn?”

Hiếm khi tôi cho anh sắc mặt tốt.

Bình tĩnh nói chuyện.

“Vui.”

“Lớp trưởng và mọi người lần trước thấy em ở b/ệnh viện.”

“Nên muốn tổ chức một buổi tụ họp, xem tình hình của em.”

“Em rất vui.”

Kỳ Thành Ngạn cũng cười.

“Vậy thì tốt.”

Đèn đỏ sáng lên.

Danh sách chương

3 chương
6
11/07/2026 01:28
0
5
11/07/2026 01:27
0
4
11/07/2026 01:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu