Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cảm thấy thật vô nghĩa, bèn dốc cạn một chai nữa rồi ôm chai rư/ợu ngã ra sàn, nửa tỉnh nửa mê. Cho đến khi cửa phòng bao bị đạp tung, thằng bạn thân Cố Trinh vừa c.h.ử.i bới vừa lôi tôi dậy khỏi ghế sofa.
"Gọi cho cậu bao nhiêu cuộc mà không thèm nghe, cậu muốn c.h.ế.t à đại thiếu gia..."
"Ồn c.h.ế.t đi được." Tôi không nhịn được mà hỏi một câu ng/u ngốc: "Phó Tư Yến có đến không?" Trước đây mỗi khi tôi say khướt ở quán bar, anh đều sẽ đợi tôi hết gi/ận rồi đón tôi về nhà.
Nhưng động tác vác tôi lên vai của Cố Trinh chợt khựng lại, cậu ta quay mặt đi: "Không, anh ta bận tiếp khách rồi."
"Tiếp khách hay là tìm tình mới?!!" Cơn say bốc lên đầu, tôi uất nghẹn: "Đừng tưởng tôi không biết những lời đồn thổi ngoài kia! Trên áo anh ta đầy dấu vết và tin tức tố của Omega khác, coi tôi m/ù chắc?! Đêm nay chẳng qua là không may mắn, không bắt được tận tay thôi! Mẹ nó..."
Cố Trinh không nói gì, tống kẻ đang thịnh nộ là tôi vào trong xe, rồi nhấn ga chạy thẳng về phía ngoại ô.
Tôi c.h.ử.i bới suốt dọc đường, mệt đến mức cổ họng bỏng rát. Khi về đến cửa biệt thự, tôi mới thắc mắc: "Cố Trinh, chẳng phải cậu rất gh/ét Phó Tư Yến sao? Hồi đó còn bảo tôi m/ù mới lấy anh ta, sao hôm nay cậu lại im lặng thế?" Rõ ràng trước đây đều là cậu ấy ch/ửi, tôi bênh... sao bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này?
Cố Trinh dìu tôi vào nhà, thấy Phó Tư Yến vẫn chưa về, cậu ấy chợt cười một cách kỳ lạ.
"Cậu c.h.ử.i hết phần tôi rồi, tôi còn c.h.ử.i làm gì nữa?" Giọng cậu ấy đầy vẻ bất lực, "Kỷ Nam Chu, cậu không thấy hai người hiện tại rất giống một đôi lứa oán h/ận sao? Cậu tự tính xem, đây là lần thứ bao nhiêu trong tháng này cậu cãi nhau với anh ta, lần thứ bao nhiêu đi uống rư/ợu giải sầu rồi?"
Tôi ngẩn người. Tháng này mới qua được mười bảy ngày, mà tôi đã cãi nhau với Phó Tư Yến mười hai lần. Lần nào cũng kết thúc trong không vui, gặp nhau thì ít mà xa cách thì nhiều.
"Thôi, nếu không ổn thì ly hôn đi cho nhẹ n/ợ, đừng làm khổ nhau nữa..."
"Cút." Tôi theo bản năng ngắt lời Cố Trinh, quay mặt đi chỗ khác. "Cậu biến về đi, tôi buồn ngủ rồi, không tiễn."
Nói xong, tôi gạt tay cậu ấy ra, lảo đảo bước lên tầng hai.
Nằm trên giường nhìn trân trân lên trần nhà, tôi thức trắng đêm.
Đây là năm thứ bảy tôi và Phó Tư Yến kết hôn, là tháng thứ tám mươi tư, là tuần thứ ba trăm sáu mươi lăm. Chúng tôi có thể cãi nhau mỗi ngày, có thể trở thành một đôi lứa oán h/ận, thậm chí là lao vào ẩu đả.
Duy chỉ có... ly hôn là không thể.
Chỉ là chán gh/ét nhau thôi mà, đâu phải đã hết yêu. Anh không thể đề cập, tôi cũng chẳng bao giờ nhắc tới. Chừng nào những lời đồn thổi ngoài kia chưa được x/á/c thực... tôi sẽ không đời nào buông tha cho Phó Tư Yến.
4.
Đêm đó không biết Phó Tư Yến đã đi đâu, cả đêm anh không về nhà.
Ngày hôm sau, tôi nén cơn gi/ận, chịu đựng cơn đ/au đầu sau trận say xỉn để hầm canh gà suốt cả buổi sáng. Tôi xách theo hộp giữ nhiệt, định bụng đến công ty anh để xin lỗi. Dẫu sao thì chuyện tối qua vẫn là lỗi của tôi. Là do tôi quá đa nghi, khiến anh vuột mất một đối tác làm ăn.
Thế nhưng, vừa bước chân vào đại sảnh công ty, tôi đã thấy một chàng trai trẻ công nhiên khoác tay Phó Tư Yến, hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ...
Phản ứng của cơ thể luôn nhanh hơn n/ão bộ. Đến khi tôi sực tỉnh, bàn tay đã bị cánh cửa phòng họp bật ngược lại kẹp ch/ặt lấy. Tôi đứng đối diện, nhìn thẳng vào gương mặt đang thảng thốt của Phó Tư Yến.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên, tựa như xươ/ng đã rạn nứt. Canh trong bình giữ nhiệt đổ lênh láng, lăn lóc khắp sàn nhà.
Anh hoảng lo/ạn, theo bản năng đẩy Omega bên cạnh ra, nhanh chóng kéo cánh cửa kính trong suốt lên. Thế nhưng sau một cơn đ/au nhói dữ dội, bàn tay tôi đã bị kẹp đến mất sạch cảm giác.
"Kỷ Nam Chu...! Đi nào, đi bệ/nh viện trước đã..."
Lông mày tôi chẳng thèm nhíu lấy một cái. Tôi nhìn chằm chằm vào vị Omega đang lộ vẻ kinh hãi kia, trầm giọng hỏi: "Cậu ta là ai?"
Phó Tư Yến không nhịn được mà c.h.ử.i thề một tiếng, "Đã là lúc nào rồi mà em còn đa nghi, tay không cần nữa hả?!"
"Tôi hỏi anh cậu ta là ai!!" Tôi thực sự đã phát tiết đến cùng cực, chẳng màng đến địa điểm hay hoàn cảnh, dùng bàn tay còn lại túm ch/ặt lấy cổ áo tây trang của Phó Tư Yến: "Có phải là tình nhân mới của anh không... Phó Tư Yến, mẹ kiếp tôi hỏi anh có phải không!!"
"Không phải." Phó Tư Yến đứng yên hứng chịu một cú đ.ấ.m của tôi, anh nhắm mắt lại nén mọi cảm xúc xuống: "Cậu ấy chỉ là em trai một người bạn của anh, vì chân bị thương nên mới cần người dìu thôi... Kỷ Nam Chu, đi bệ/nh viện."
5.
Toàn bộ nhân viên có mặt đều nín thở. Có lẽ họ không ngờ vị Sếp mặt lạnh nổi tiếng khó chiều ngày thường, lại có lúc bị chính Omega của mình đối xử như vậy.
Khi bị lôi lên xe, tôi mới chậm chạp nhận ra mình vừa làm chuyện sai trái. Tôi mấp máy môi muốn xin lỗi. Gần đây những lời đồn thổi bên ngoài quá nhiều, chúng bủa vây khiến tôi gần như phát đi/ên, tinh thần mấp mé bên bờ vực lo/ạn trí.
Tôi nghiêng đầu, chạm phải nửa gương mặt đang sưng đỏ vì bị va đ/ập của Phó Tư Yến. Cú đ.ấ.m đó tôi đã dồn toàn lực, chẳng hề nương tay.
Chương 13: HẾT
Chương 7
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10 HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook