Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay lúc chúng tôi bắt đầu người một câu tôi một câu chê bai Ngôn Hành Xuyên. Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
"Cậu không bảo anh ta là tối nay không cần đến à? Hay là cậu vẫn chưa nói rõ ràng với anh ta?"
Tôi thì thầm đáp: "Chưa tìm được cơ hội mà."
"Thế giờ làm sao?"
Tôi lắc lắc điện thoại: "Đợi anh ta nhắn tin cho tớ."
Kết quả tin nhắn chưa thấy đâu, giây tiếp theo điện thoại tôi đột ngột đổ chuông. Suýt chút nữa dọa tôi và Khương Huy ch*t khiếp.
Tôi vội vàng che điện thoại lại rồi nhấn từ chối cuộc gọi.
Tôi nhắn lại cho Ngôn Hành Xuyên.
Tôi: [Có chuyện gì?]
Ngôn Hành Xuyên: [Em không ở nhà à?]
Tôi: [Không ở nhà, hôm nay em ở nhà bạn, sao thế?]
Ngôn Hành Xuyên: [Không có gì, bạn à? Nam hay nữ?]
"Quản rộng thế nhỉ? Anh ta là cái thá gì của cậu chứ? Mặt dày thật."
Tôi làm động tác ra hiệu im lặng.
Tôi: [Chuyện này không liên quan đến Ngôn tổng nhỉ, dù sao hôm nay ở công ty chẳng phải đã ôm nhau rồi sao? Không cần thiết phải tiếp tục vào buổi tối đâu, chúng tôi còn việc, không tán gẫu nữa nhé.]
Ngôn Hành Xuyên không nhắn lại nữa.
Khương Huy nhìn ra cửa một lát. Rồi bảo tôi là cậu ấy đi đây.
"Cậu nói xem anh ta mưu tính gì chứ?"
Tôi ngửa đầu, hốc mắt cay cay.
"Tớ làm sao biết được."
"Thế cậu định thế nào?"
"Kết thúc thôi, vốn dĩ cuộc hợp tác này đáng lẽ phải kết thúc từ lâu rồi."
Chỉ là do ích kỷ cá nhân. Khiến tôi cứ mãi cưỡng cầu sự tiếp diễn của mối qu/an h/ệ này mà thôi. Bây giờ. Chính là lúc nên kết thúc rồi.
Sau ngày đó. Tôi dần dần bắt đầu né tránh Ngôn Hành Xuyên.
Tin nhắn anh gửi đến tôi cũng chẳng buồn trả lời.
Anh đến tận nhà tìm, tôi cũng đều nói là dạo này đang ở nhà bạn.
Cũng không biết là anh nhận ra điều gì, hay là anh cũng dần mất kiên nhẫn.
Sau vài lần như vậy. Tin nhắn của anh ngày càng ít đi. Cũng không chủ động đến nhà tôi nữa.
Mà dự án của công ty cũng đã gần đến hồi kết. Mọi người đều trút được gánh nặng. Bầu không khí cũng trở nên thoải mái hơn.
Mà lúc này tôi đột nhiên nhận ra một việc. B/ệnh của tôi. Hình như khỏi rồi!
Không phải vì không còn áp lực, mà đơn thuần là trong tình trạng có áp lực, tôi cũng không còn nhu cầu ôm ấp quá mãnh liệt như trước nữa.
Gấu bông trong nhà cũng chẳng mấy khi dùng đến. Đêm nào cũng ngủ rất ngon.
Chuyện này đúng là có liên quan chút ít đến Ngôn Hành Xuyên.
Chắc là nhờ anh, tôi mới có thể thực sự bình phục.
Nhưng, tôi không định nói cho anh biết chuyện này.
Hơn nữa hợp đồng thuê nhà của tôi cũng sắp hết hạn.
Trước đây tôi từng nghĩ sẽ gia hạn, nhưng những chuyện xảy ra gần đây khiến tôi chọn cách không tiếp tục nữa.
Dù sao cứ tiếp tục sống ở đây, tôi cũng sẽ lại nhớ đến những chuyện đã xảy ra giữa mình và Ngôn Hành Xuyên.
Đối với tôi mà nói. Có vẻ hơi tà/n nh/ẫn quá rồi.
Thế là tôi hẹn Khương Huy, tan làm xong chúng tôi đi xem nhà.
"Sếp cậu, hình như vừa nhìn chúng ta đấy." Khương Huy ghé sát tai tôi.
"Cậu nhìn nhầm rồi, anh ta sao có thể nhìn về phía chúng ta chứ."
"Được rồi, cậu đã nói rõ với anh ta chưa?"
"Chưa, nhưng dạo này anh ta cũng chẳng liên lạc gì với tớ nữa, chắc cũng không để tâm chuyện này nữa đâu, đợi sau khi chuyển nhà tớ sẽ tìm thời gian nói chuyện tử tế."
"Được."
Với ngân sách dư dả, chúng tôi nhanh chóng tìm được căn nhà ưng ý.
Thế là tôi chốt hợp đồng và chuyển nhà.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Khi dọn đến những món đồ Ngôn Hành Xuyên để lại nhà mình, ban đầu tôi định vứt thẳng đi, nhưng nghĩ lại, cũng chẳng biết là vì suy nghĩ gì. Cuối cùng tôi vẫn đóng gói tất cả vào trong thùng. Niêm phong lại.
Đợi đến khi kết thúc hoàn toàn, trả lại cho anh ấy là được.
Lúc chuyển nhà, Khương Huy cũng đến giúp một tay.
10
8
Chương 13
Chương 7
Chương 16
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook