Hắn Có Vạn Dặm Giang Sơn, Ta Chỉ Muốn Tự Do

Hai chữ “tiền cưới vợ” lập tức kéo ta trở lại chuyện mười năm trước.

Năm ấy Biện Châu đại hạn.

Dân đói nổi dậy hết đợt này tới đợt khác.

Một nhóm phản tặc thậm chí còn đ.á.n.h thẳng vào hoàng thành.

Trong cung lúc ấy ai nấy đều bất an.

Còn ta nuôi một đứa trẻ đến mức đã chẳng còn tâm tư cầu gì lớn lao.

Chỉ muốn cùng Lục Tri Quân bình an sống hết đời.

Khi đó ta từng nghĩ…

Nếu phản tặc thật sự đ.á.n.h vào hoàng cung, ta sẽ mang theo Lục Tri Quân cùng tiền bạc, nhân lúc hỗn lo/ạn chạy ra ngoài.

Trở về quê.

M/ua một căn nhà nhỏ.

Sống những tháng ngày yên ổn.

Có suy nghĩ ấy rồi, ta ngày càng keo kiệt hơn.

Lục Tri Quân thường nhìn ta trước lúc ngủ, lấy một túi bạc ra đếm tới đếm lui, tính toán mãi.

“Ngươi tích nhiều bạc như vậy làm gì?”

“Chuyển thế của Tỳ Hưu sao?”

Ta h/ận hắn không biết lo xa.

Dùng đ/ốt ngón tay gõ lên trán hắn.

“Sau khi xuất cung, chuyện gì chẳng cần tiền?”

“Đây là tiền ca ca tích cho ngươi cưới vợ.”

Đến tận bây giờ ta vẫn nhớ rõ thiếu niên dưới ánh nến khi ấy.

Lục Tri Quân lén ngước mắt nhìn ta.

Vành tai đỏ bừng.

Lời phản bác cũng lắp ba lắp bắp.

“Ta không cưới vợ.”

“Ca…”

“Đời này ta chỉ ở bên ngươi.”

“Trả lời ta.”

Giọng Lục Tri Quân kéo ta khỏi ký ức.

Hắn sải bước tới.

Dừng ngay trước mặt ta.

Ta hoàn h/ồn.

Cười nói:

“Phải.”

“Phu thê một thể.”

“Đã thành hôn rồi, tiền ta dành dụm bao năm đương nhiên phải giao cho nàng.”

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

“Ngươi với ai là phu thê?”

Ta vẫn cười.

“Bệ hạ hà tất phải biết còn cố hỏi?”

“Mối hôn sự này chẳng phải chính người đã mở miệng đồng ý với Hoàng hậu hay sao?”

Lục Tri Quân nhìn chằm chằm ta.

Trong đáy mắt cuộn trào cảm xúc tối tăm mà ta không hiểu nổi.

Đột nhiên hắn cúi người.

Vung tay quét toàn bộ bạc trên bàn xuống đất.

Tiền bạc rơi loảng xoảng khắp nơi.

“Tống Cửu.”

“Bệ hạ không thích nghe lời này…”

Ta giả vờ suy nghĩ.

Sau đó đứng lên, mỉm cười chắp tay.

“Vậy nô tài nên nói gì?”

“Nhờ hồng phúc của bệ hạ và nương nương, từ nay nô tài cũng là người có gia thất rồi.”

“Nói như vậy…”

“Hoàng thượng có hài lòng không?”

“C/âm miệng!”

Hắn bị ta chọc gi/ận.

Bỗng ép sát tới.

Ta không kịp tránh.

Loạng choạng lùi lại.

Cuối cùng ngã ngồi bên mép giường.

Hắn cũng theo đó đ/è xuống.

Không nói lời nào đã hôn thẳng lên môi ta.

Nụ hôn ấy không có lấy nửa phần dịu dàng.

Chỉ có cư/ớp đoạt ngang ngược.

Ta gh/ét cách hắn hôn như vậy.

Khi hắn cạy mở hàm răng, luồn lưỡi vào, ta lập tức c.ắ.n mạnh xuống.

Mùi m.á.u tanh nhanh chóng lan ra.

Hắn khẽ rên một tiếng.

Nghiêng đầu tránh.

Ta nhân cơ hội giãy khỏi sự kh/ống ch/ế của hắn, ho liên tục mấy tiếng.

“Khụ… khụ…”

“Lục Tri Quân!”

“Ngươi phát đi/ên cái gì?”

Hắn đưa tay lau vệt m.á.u nơi khóe miệng.

Hốc mắt đỏ hoe.

Giống một con thú vừa bị thương.

Nhưng lời nói bật ra lại tràn ngập sự cố chấp hung dữ.

“Gia thất?”

“Thê tử?”

“Tống Cửu.”

“Ngươi đừng hòng.”

“Đời này.”

“Đời sau.”

“Ngươi cũng chỉ có thể là của ta.”

Ta nhìn d.ụ.c vọng chiếm hữu gần như đi/ên cuồ/ng trong mắt hắn.

Chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Ngay cả sức giãy giụa cũng chẳng còn.

“Lục Tri Quân.”

“Rốt cuộc ngươi muốn ta thế nào?”

“Ta không biết.”

Hắn cúi người.

Trán chạm trán ta.

Giọng nói hơi nghẹn.

Dường như chính hắn cũng mơ hồ không hiểu.

“Ta chỉ cần nghĩ tới chuyện ngươi sẽ thành hôn với người khác…”

“Trong lòng liền khó chịu đến ngạt thở.”

“Tống Cửu.”

“Ngươi nói xem…”

“Vì sao lại như vậy?”

Ta nhìn bộ dạng vừa tủi thân vừa cố chấp của hắn.

Chẳng hiểu sao lại bật cười.

“Còn có thể vì sao?”

“Chỉ là con ch.ó ngươi nuôi nhiều năm đột nhiên có tính khí.”

“Không còn vẫy đuôi c/ầu x/in ngươi nữa.”

“Ngươi không quen.”

“Cho nên không vui.”

Lục Tri Quân im lặng nhìn ta rất lâu.

Cảm xúc trong mắt mấy lần cuộn trào.

Mãi đến khi ngọn nến phát ra tiếng lách tách, hắn mới như chợt hoàn h/ồn.

Không biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn voan đỏ.

Đột nhiên phủ xuống đầu ta.

Tầm nhìn lập tức bị màu đỏ như m.á.u che kín.

“Ngươi làm gì?”

Ta giơ tay muốn kéo xuống.

Nhưng bị hắn siết ch/ặt cổ tay.

“Lời ngươi nói khó nghe.”

Hơi thở nóng rực của hắn áp sát.

“Vậy chúng ta làm chút chuyện không cần dùng miệng.”

Một tay hắn bịt lấy môi ta.

Tay kia kéo bung vạt áo.

Đêm ấy đối với ta giống như một trận lăng trì kéo dài.

Mãi đến lúc trời gần sáng, ánh xanh sẫm xuyên qua song cửa trải lên đầu giường, hắn mới cuối cùng dừng lại.

Bàn tay bịt miệng ta cũng được buông ra.

Ta ngẩng đầu.

Cắn thẳng lên vai hắn.

Gần như muốn x/é xuống một miếng th!t.

Hắn không hề động đậy.

Ngược lại còn giữ sau gáy ta, ép ta sát hơn, mặc cho răng ta cắm sâu.

Nếu nhìn từ xa…

Bóng hai người đang quấn lấy nhau có lẽ giống hệt một đôi uyên ương giao cổ.

Nhưng chỉ có ta biết đó chẳng phải ân ái.

“Tống Cửu…”

Ta buông hàm răng đã nhuốm m/áu.

Giọng khàn đặc.

“Lục Tri Quân…”

“Ngươi thật khiến người ta gh/ê t/ởm.”

Hắn đẩy ta ra.

Đứng dậy chỉnh lại y phục hỗn lo/ạn.

Đi tới cửa rồi lại dừng bước.

Cúi mắt nhìn ta.

Giọng còn lạnh hơn cả ánh mắt.

“Không bằng ngươi.”

“Mang đầy dấu vết thế này…”

“Vẫn phải đi làm tân lang của nữ nhân.”

Hôn lễ ngày hôm sau đơn giản đến mức qua loa.

Ta và Liễu Chi vừa lạy trời đất trước cung điện trống trải đã bị m/a m/a do Hoàng hậu phái tới giục đi thỉnh an đế hậu.

Bên ngoài Dưỡng Tâm điện, thái giám cung nữ quỳ kín mặt đất.

Trong điện không ngừng truyền ra tiếng Lục Tri Quân đ/ập phá và quát m/ắng.

Một thái giám quen biết nhìn thấy ta, vội kéo tay áo, khiến ta quỳ xuống cạnh hắn.

Hắn cúi thấp đầu.

Nhỏ giọng nói:

“Giang Nam có phản tặc.”

Danh sách chương

3 chương
7
26/08/2026 22:53
0
6
26/08/2026 22:53
0
5
26/08/2026 22:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vì một đĩa cá chua ngọt, vị hôn phu đòi từ bỏ khối tài sản nghìn tỷ

Chương 7

10 phút

Tặng con nuôi chuyến du lịch sang chảnh sau thi cử, nó lại muốn đá tôi để đi cùng mẹ ruột

Chương 8

15 phút

Bà chủ quán mì chặt chém tôi, tôi khiến bà ta phải đóng cửa tiệm

Chương 8

17 phút

Bệnh Cũ

Chương 13

18 phút

Sau khi cháu đích tôn theo họ mẹ, tôi để con riêng nhận tổ quy tông

Chương 7

19 phút

Trọng sinh từ chối cho mượn dép lỗ, tôi hả hê nhìn thực tập sinh sảy thai

Chương 7

21 phút

Gió lớn quá, lời hứa đã chẳng còn nghe rõ nơi cửa ra

Chương 7

22 phút

Sau khi nhầm tiền sính lễ của sếp thành phí chia tay: Hậu truyện đầy đủ

Chương 6

24 phút
Bình luận
Báo chương xấu