Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngủ ngon là chuyện không tưởng.
Trần Nhiên nằm sàn gỗ cứng ngáy như sấm. Còn tôi trên nệm êm lại trằn trọc thâu đêm.
Đoàn Tinh Lan.
Đoàn Tinh Lan.
Sau bao năm tháng, gặp lại anh. Trái tim tôi vẫn đ/ập cuồ/ng lo/ạn như trống giục. Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Không thể kìm nén.
Anh vẫn đẹp như thuở nào. Vẫn khiến lòng người rung động khôn nguôi. Nét mặt chẳng đổi thay. Chỉ thêm chút tái nhợt và u uất.
Những năm qua, anh sống thế nào?
Vị đắng chát dâng lên cổ họng.
Câu hỏi này, có lẽ tôi là kẻ bất xứng nhất để đặt ra.
May thay, anh không nhận ra tôi. Bằng không chắc tôi đã thành vo/ng rồi.
Thôi đừng nghĩ nữa, Du Nghiêu. Phải nhanh chóng thông quan phó bản, rời đi mới được.
Ép mình ngừng suy nghĩ, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Nhưng nửa đêm, tôi bỗng cảm thấy thân thể nặng trịch như có tảng đ/á đ/è lên ng/ực.
Mùi hương quen thuộc thoảng vào mũi. Hình như... là hương tường vi.
Vật gì lạnh toát in lên cổ tôi.
Một nhịp, hai nhịp. Dần trườn xuống dưới. Đến chỗ không thể nói thành lời.
Tôi không nhịn được, nghẹn ngào rên lên. Gắng hết sức mở mắt. Nhưng vô ích. Đành để yêu m/a muốn làm gì thì làm.
Suốt đêm dài.
"Hứ!"
Sáng hôm sau, tôi mở mắt một cách khó nhọc.
Chân tay cuối cùng cũng cử động được.
Cảm giác bị q/uỷ đ/è đêm qua như còn in hằn.
Lau mồ hôi lạnh trên trán, tôi hỏi qua loa: "Trần Nhiên, đêm qua cậu ngủ thế nào?"
"Tuyệt cú mèo! Như ở nhà ấy!"
Tôi: .........
Hỏi cậu ta đúng là thừa hơi!
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 7
7 - END
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook