LIỆM HỒN

LIỆM HỒN

Chap 18

14/04/2026 15:42

20.

Đêm hôm ấy, ta đã biết được đoạn tình ái mơ hồ giữa Bệ hạ và Đồng Quý phi.

Hai mươi năm trước, Bệ hạ vì tranh đấu chốn hậu cung mà lưu lạc dân gian, được một nữ t.ử nhà nông c/ứu giúp, chính là Đồng Quý phi trước kia.

Quý phi không biết thân phận Bệ hạ, chỉ xem hắn là một tiểu ăn mày. Nàng ngây thơ nhặt hắn về, nuôi nấng như một chú mèo g/ầy yếu.

"Sau này, Trẫm và nàng dần nảy sinh tình cảm, nàng mang hài t.ử của Trẫm. Nhưng cũng chính lúc đó, Tiên Đế lâm trọng bệ/nh, trong triều không có người nối dõi, các đại thần khắp nơi tìm ki/ếm, rốt cuộc cũng tìm được Trẫm."

Giọng hắn mang theo sự tiếc nuối vô tận, "Trẫm không thể không đi, nhưng nàng không muốn làm liên lụy Trẫm, đã nói với Trẫm: 'Chàng là người làm việc lớn, không cần vì thiếp mà dừng lại', còn nói sẽ nuôi dưỡng hài t.ử chu đáo, chờ Trẫm quay về."

"Trẫm về Kinh đăng cơ, vô số lần muốn sai người đón nàng vào cung, nhưng nàng lại mang theo hài t.ử biến mất không còn dấu vết."

"Trẫm không ngờ, sau này nàng lại vì chữa bệ/nh cho hài tử, b/án thân làm ca kỹ, nhân cơ hội mà được tuyển vào cung."

Đáy mắt Bệ hạ ngấn lệ, "Trẫm nhận ra nàng ngay lập tức trong buổi yến tiệc cung đình, cho dù nàng đã đổi họ tên, thay đổi trang phục, nhưng đôi mắt kia, cả đời này Trẫm cũng không quên được."

"Trẫm bất chấp triều thần phản đối, bất chấp quy củ tổ tông, kiên quyết phong nàng làm Quý phi, hết mực sủng ái, chỉ để bù đắp những năm tháng thiếu n/ợ nàng. Trẫm để hài t.ử của chúng ta ở dân gian, giao phó cho người tin tưởng nhất, chính là sợ đấu đ/á cung đình sẽ làm tổn thương đến thằng bé, sợ thằng bé đi vào vết xe đổ của Trẫm năm xưa."

"Nhưngrốt cuộc Trẫm vẫn không thể bảo vệ được nàng." Giọng của hân đột nhiên nghẹn lại, giơ tay ôm lấy ng/ực, ho dữ dội, ho đến mức cơ thể cũng hơi r/un r/ẩy, khóe miệng lại rỉ ra một tia m.á.u đỏ chói mắt.

Ta kinh hãi kêu lên: "Bệ hạ!"

Hắn xua tay, dùng tay áo lau đi vệt m.á.u ở khóe miệng: "Sau khi Đồng Nhi ra đi, Trẫm đ/au đớn tột cùng, t/âm th/ần hỗn lo/ạn, Trấn Quốc Công Phủ nhân cơ hội hạ mãn tính đ/ộc vào t.h.u.ố.c thang của Trẫm. Một vị Y sư trong Ảnh Vệ nói, Trẫm đã không còn sống được bao lâu, nhiều nhất... nhiều nhất còn một năm để sống."

"Trẫm không còn thời gian, cho nên mới tìm người tài khắp thiên hạ, để họ trở thành Ảnh Vệ của Trẫm."

"Trẫm phải nhân lúc bọn chúng còn chưa biết sự thật, nhân lúc bọn chúng còn tưởng Trẫm chỉ là một Hôn quân đắm chìm trong tình ái, vô tâm chính sự, mà một lần lật đổ bọn chúng!"

Ta nghĩ đến Hoàng hậu, lại hỏi: "Vậy... hài t.ử của Hoàng hậu?"

"Trẫm không thèm động thủ với ấu tử."

"Hài t.ử đó, là một ngoài ý muốn. Chỉ e, là người của Trấn Quốc Công Phủ ra tay."

"Nhưng Trẫm không có bằng chứng." Bệ hạ suy nghĩ một lát, có chút bất đắc dĩ: "Cho dù có, Hoàng hậu cũng sẽ không tin, Trẫm và nàng ta, đã định không thể làm phu thê hòa hợp."

Trong Thận Hình Ty một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng nến ch/áy tách tách.

"Ngươi muốn phá vỡ thành kiến của thế gian, muốn ngẩng cao đầu, chỉ dựa vào tài nghệ là xa xa không đủ. Thâm cung như vũng bùn, triều đình tựa bàn cờ, nhân tình thế thái là căn cơ, thấu tình đạt lý là lợi khí, không hiểu những điều này, dù có tài năng thiên bẩm, cũng sớm muộn gì sẽ bị người ta gặm đến cả xươ/ng cốt chẳng còn."

"Muốn đứng vững gót chân, phải học cách tự bảo toàn trong đ/ao ki/ếm trước đã. Trẫm ban cho ngươi cơ hội, cho ngươi làm Thượng cung Thần Nghi Ti, không phải để ngươi làm đóa hoa kiều diễm trong nhà kính. Nếu ngay cả lòng người tính toán cũng không thể nhìn thấu, tương lai làm sao thống lĩnh thuộc hạ, làm sao để Thần Nghi Ti đứng vững giữa khe hở hậu cung và triều đình?" Lời nói mềm mỏng và cứng rắn đan xen, nhưng không có chút ý tứ cưỡng ép nào.

Ta ngẩn ngơ nhìn Bệ hạ, trong lòng lại dâng lên một sự thụ sủng nhược kinh khó tả.

Đây là Đế vương Cửu ngũ Chí tôn, đang giải thích mưu đồ của hắn cho một nữ t.ử tẩm liệm nhỏ bé như ta, đang cân nhắc cho tiền đồ của ta.

Ta bỗng nhiên hiểu ra, vì sao những Ảnh Vệ kia có xuất thân khác nhau, nhưng lại nhất loạt trung thành tận tâm với Bệ hạ, cam tâm dùng tính mạng bảo vệ hắn.

Bởi vì hắn, tuy nắm giữ quyền sinh sát, nhưng lại có thể đứng trên lập trường của người khác mà cân nhắc lợi hại. Chút tình người hiếm có của bậc Đế Vương này, so với bất kỳ luật lệ hà khắc nào, cũng càng dễ dàng m/ua chuộc lòng người hơn.

"Khổ tâm của Bệ hạ, thần hiểu rõ." Ta cúi người đáp. Quyền mưu không có đúng sai, chỉ có lập trường.

So với Trấn Quốc Công Phủ coi mạng người như cỏ rác, Hoàng hậu tự đại cuồ/ng vọng, ta càng nguyện ý chọn vị Đế Vương trước mắt này.

21.

Mười hai canh giờ sau, ta bước ra khỏi Thận Hình Ty.

Vượt ngoài sự dự đoán của tất cả mọi người, chính là, Hoàng hậu đã đưa ta ra ngoài.

Người ngoài không hề biết Bệ hạ đã từng đến Thận Hình Ty.

Những gì họ thấy, chỉ là không lâu sau khi ta vào Thận Hình Ty, Bệ hạ, người vốn có thân thể khỏe mạnh, ngay cả Thi Độc cũng không thể hạ gục, lại đột ngột phát bệ/nh tim, ôm t.h.i t.h.ể Quý phi mà hôn mê.

Thái Y Viện bó tay không còn cách nào.

Hoàng hậu nghi ngờ đây là th/ủ đo/ạn của ta, "Bổn cung đã dùng nhiều cách như vậy, cũng chỉ khiến Tiêu Sách tổn thương tinh thần trong chốc lát, ngươi ở trong Thận Hình Ty, làm sao mà làm được?"

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:42
0
14/04/2026 15:42
0
14/04/2026 15:42
0
14/04/2026 15:42
0
14/04/2026 15:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu