Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
5.
Lần nữa tỉnh lại, căn phòng tối thui làm tôi suýt chút nữa tưởng mình đang ở dưới hầm gửi xe, tôi chật vật định ngồi dậy thì chợt nhận ra sợi xích trên cổ tay đã biến mất.
Điều này lại càng khiến tôi tin chắc rằng mình đang bị nh/ốt dưới hầm.
Cùng với tiếng rèm cửa từ từ kéo ra, giọng nói lạnh lùng của Cố Trường Hưng vang lên:
"Cựa quậy cái gì?"
Rèm cửa mở hẳn, ánh nắng vàng dịu hắt vào trong, tôi nhìn rõ phía sau cửa kính sát đất là một khu vườn trăm hoa đua nở, tràn đầy sức sống.
Tôi mím ch/ặt môi, quay đầu nhìn anh.
Dưới mắt Cố Trường Hưng hằn lên quầng thâm, anh chống cằm, ánh mắt mờ mịt nhìn tôi, cả người tựa như một bức tượng điêu khắc tĩnh lặng nhưng khiếm khuyết, mang một vẻ đẹp cô đ/ộc.
Cả hai đối mặt mà chẳng nói câu nào, căn phòng im phăng phắc.
Vì suốt một thời gian dài được đối xử đặc biệt, tôi đã quên mất cách một con chim hoàng yến phải đối đãi với chủ kim như thế nào. Suy nghĩ một hồi, tôi nặn ra một nụ cười nịnh nọt.
Chẳng hiểu sao sắc mặt Cố Trường Hưng lại càng khó coi hơn. Tôi thầm nghĩ chắc do mình cười bị đơ quá, thế là liền nhe răng ra cười đúng chuẩn tỉ lệ vàng, lộ rõ mười mươi tám chiếc răng.
Thế này chắc là được rồi chứ?
Tôi rụt rè nhìn Cố Trường Hưng, lòng bắt đầu bồn chồn lo lắng, sợ giây sau anh sẽ bắt tôi phải bỏ đứa nhỏ.
Cố Trường Hưng lặng lẽ nhìn tôi, cười lâu quá làm cơ mặt tôi muốn cứng đờ nhưng lại không dám tắt nụ cười. Trong lòng thầm than: Cười kiểu này khổ sở quá đi...
Hồi lâu sau, Cố Trường Hưng đứng dậy đẩy cửa bỏ đi. Đợi cửa đóng lại, tôi lập tức xoa xoa đôi gò má mỏi nhừ, không biết liệu anh có đồng ý cho tôi giữ lại đứa trẻ này không.
Đến khi tôi xuống lầu thì Cố Trường Hưng đã đi rồi.
Căn biệt thự rộng lớn vốn lạnh lẽo nay lại xuất hiện thêm mười mấy người: bốn chuyên gia dinh dưỡng biết nấu cơm cho người mang th/ai, hai bảo mẫu túc trực và mười vệ sĩ.
Tôi vừa mới tiến lại gần cửa chính, vệ sĩ số một đã lập tức đứng chắn trước mặt, cung kính "mời" tôi quay vào trong.
6.
Tôi chính thức bị giam cầm trong căn biệt thự này. Ngoại trừ việc không được dùng mạng, hai bảo mẫu túc trực lại là người khiếm thính không thể trò chuyện ra, thì mọi thứ khác đều khá ổn.
Tôi ăn những bữa cơm dinh dưỡng được chuẩn bị cầu kỳ, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt. Một chú chim nhỏ bay ngang qua, bàn tay đang cầm nĩa của tôi khựng lại, ngay lập tức nhận ra ngụ ý của anh khi làm vậy.
Anh muốn tôi khắc cốt ghi tâm vị trí của mình: một con chim trong lồng, một món đồ sở hữu của anh.
Tôi nhai miếng thịt bò trong miệng mà lòng lại canh cánh một nỗi lo khác. Tôi đã không thể rời khỏi nơi này được nữa rồi, nếu đứa trẻ này sinh ra, nó phải làm sao đây?
Nó sẽ lớn lên bên cạnh tôi, hay bị mang đi cho người khác?
Đây là vấn đề tôi chưa từng nghĩ tới.
Tôi một mực muốn giữ đứa bé này là vì muốn nó ở bên cạnh tôi, muốn nó toàn tâm toàn ý ỷ lại vào tôi, yêu thương tôi, dù chỉ là nhất thời.
Nếu mang cho người khác, ý nghĩa việc tôi sinh con chẳng còn nữa. Nhưng nếu lớn lên bên cạnh tôi, liệu tôi có thực sự nuôi dạy nó tốt dưới mắt Cố Trường Hưng không?
Không thể nào.
Miếng thịt bò trong miệng trở nên nhạt nhẽo vô vị, tôi vuốt ve bụng bầu đã lộ rõ, sống mũi cay xè muốn khóc.
Hào môn vốn dĩ đầy rẫy mưu mô, lừa lọc, mà Cố Trường Hưng lại là một kẻ đi/ên nắng mưa thất thường, coi mạng người như cỏ rác. Tôi không muốn con mình lớn lên thành người như vậy, điều đó còn đ/au đớn hơn cả việc gi*t tôi. Tôi chỉ mong con mình được bình an và hạnh phúc trưởng thành.
Tôi khóc một trận nức nở trong phòng ngủ đến mức ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi thấy Cố Trường Hưng đang đứng trước mặt, vest chỉnh tề, đôi mày nhíu ch/ặt, sắc mặt tối sầm lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi kéo chăn lên che kín mắt nhưng bị Cố Trường Hưng mạnh bạo kéo ra. Tôi định kéo lại thì anh quăng cho một cái lườm sắc lẹm, làm tôi nhát gan mà buông lỏng tay khỏi mép chăn ngay lập tức.
"Tại sao lại khóc?"
Tôi nghiêng đầu không dám nhìn anh, mím ch/ặt môi im lặng. Cố Trường Hưng không chiều theo tôi, anh bóp cằm tôi xoay lại, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
"Trả lời!"
Đôi mắt đen thẳm của Cố Trường Hưng nhìn tôi chằm chằm như lưỡi d/ao, anh gầm nhẹ đầy gi/ận dữ, tựa như tiếng gầm gừ của mãnh thú.
Mắt tôi ướt đẫm, đuôi mắt vẫn còn vệt đỏ chưa tan, trông vô cùng đáng thương. Cố Trường Hưng mím môi, lấy tay che mắt tôi lại rồi lên tiếng lần nữa, nhưng khí thế đã yếu đi so với lúc nãy.
"Trả lời đi, Từ Nại."
Tôi r/un r/ẩy mở miệng, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Tôi muốn bỏ đứa bé."
Chương 8
Chương 16
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook