3
Có lẽ là ngày có suy nghĩ, đêm nằm mơ.
Đêm nay, tôi mơ thấy trong đôi mắt xinh đẹp của Trang Trục tràn đầy nước mắt, c/ầu x/in dưới thân tôi.
Khi tỉnh dậy, một đống hỗn độn.
Ta tự m/ắng mình một tiếng cầm thú.
Đúng lúc công việc kinh doanh trong nhà mở rộng, tôi gần như nóng lòng muốn được ra nước ngoài.
Thời gian và khoảng cách sẽ hòa tan tất cả, bao gồm những tình cảm lặng lẽ nảy sinh.
Con đường này không dễ đi.
Em ấy vốn là khi còn bé nhiều gian nan, tôi hy vọng tương lai của em ấy chỉ có một con đường bằng phẳng.
Mặc dù, con đường kia không có tôi.
4
Hình như từ đó về sau, Trang Trục không thích gọi tôi là “anh” nữa.
Em ấy rất ít khi nói chuyện với tôi, lúc nói chuyện phiếm trên Wechat cũng chỉ có lác đ/á/c mấy câu.
Khi tôi gọi video với ba mẹ, thỉnh thoảng em ấy sẽ lơ đãng xuất hiện trước ống kính, để lại cho tôi một nửa khuôn mặt bướng bỉnh.
Mọi thứ phát triển như tôi mong đợi.
Đáng lẽ tôi nên thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng số phận thường đi theo hướng ngược lại.
Thật lâu về sau, mỗi một đêm trằn trọc, tôi gần như tự ngược nhìn đi nhìn lại đoạn camera cuối cùng.
Hết lần này đến lần khác.
Nhìn em ấy rón rén ngồi xổm bên sô pha, nhìn tôi thật lâu.
Tôi nhìn em ấy thật cẩn thận hôn tôi.
Nhìn em ấy biến mất trong ống kính... và rồi biến mất trong thế giới của tôi.
Hối h/ận từ nay về sau như giòi bám vào xươ/ng, Trang Trục đã trở thành một căn bệ/nh mãn tính mà tôi không cách nào trừ tận gốc.
Bình luận
Bình luận Facebook