Đồ Đệ Luôn Ve Vãn Ta

Đồ Đệ Luôn Ve Vãn Ta

Chương 16

20/08/2025 07:24

 

Dưới ánh mắt phẫn nộ của mọi người ở Huyễn Hải tông, hai má ta ửng đỏ, h/ận không thể chui xuống đất.

 

Ta cho rằng Sở Mặc lên núi b/áo th/ù, ta chỉ cần lấy thân trả n/ợ là được, không nghĩ tới còn phải bị x/ấu hổ thế này.

 

“Sở Mặc, ngươi thật đ/ộc á/c! Thậm chí ngay cả chuyện nhỏ hai mươi năm trước cũng nhớ rõ ràng như vậy!”

 

Thuộc hạ của hắn đọc xong tội trạng của ta, toàn thể lặng ngắt như tờ.

 

Mọi người trợn mắt nhìn ta.

 

Khi Sở Mặc sâu kín mở miệng, nói ra” "Chỉ cần các ngươi giao ra Tần Giác tiên nhân cùng với Bạch Vân Phong, bản tôn liền bỏ qua Huyễn Hải tông.”

 

Toàn bộ không ai phản đối, trực tiếp đem ta dâng lên.

 

Cứ như vậy, ta bị Sở Mặc nh/ốt vào phòng tối.

Ta chờ Sở Mặc đ/âm một ki/ếm xuyên tim, nhưng hắn không gi*t ta, thậm chí còn thả ta ở Bạch Vân Phong tự do hoạt động.

 

Buổi tối lúc đi ngủ, ta bỗng nhiên bừng tỉnh, mở mắt ra, phát hiện bên giường có một bóng người cao g/ầy, toàn thân tỏa ra mùi rư/ợu.

 

“Sở Mặc.”

 

"Sư phụ, nếu người nói xin lỗi, ta liền tha thứ cho người."

 

Hắn say khướt đưa tay bóp lấy cằm của ta: "Hiện tại toàn bộ Bạch Vân Phong đều là của ta, chúng ta có thể trở lại như trước..."

 

Trong lòng ta đ/au xót, c/ắt ngang lời hắn: "Sở Mặc, chúng ta không thể trở lại như trước nữa.”

 

Thân thể Sở Mặc cứng đờ, nhiệt độ trong phòng kịch liệt giảm xuống.

 

Một lát sau, hắn như tỉnh rư/ợu, cười lạnh một tiếng, thân hình biến mất, chỉ còn lại mùi rư/ợu nhàn nhạt.

 

Ngày hôm sau, hai người đem ta kéo ra khỏi phòng, ném vào bồn tắm. Quần áo cũng không cho ta mặc, trực tiếp đem dùng chăn bọc lại, đưa vào tẩm cung của Sở Mặc.

 

Tình huống không ổn.

 

Mấy năm trước bởi vì huyền tinh tồn tại nên ta biết trong lòng Sở Mặc nghĩ tới ta.

 

Ta bị đưa đến tẩm cung, thân thể bị phong tỏa huyệt đạo, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.

 

Một lát sau, Sở Mặc bỗng nhiên xuất hiện ở trước giường, hắn cúi đầu, rút chăn khỏi người ta.

 

Ánh mắt của hắn làm cho cả người ta sợ hãi, da đầu tê dại.

 

Ánh mắt đ/áng s/ợ, làm ta sợ hãi.

 

“Sở Mặc, ngươi gi*t ta đi!" Ta kêu to.

 

Gi*t ta, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ, có thể tái sinh.

 

Hắn bóp ch/ặt cằm ta: "Với những gì ngươi đã làm với bản tôn, ch*t ngàn vạn lần cũng không đủ!"

 

Ta nói: "Vậy thì gi*t Ta đi."

 

“Ta không gi*t ngươi." Sở Mặc cười lạnh.

 

"Cái ch*t của ngươi không thể giúp ta hết h/ận. Ta đây sẽ không cho ngươi ch*t.”

 

Hắn vuốt ve gò má ta: "Ta muốn ngươi trở thành người của ta, nằm dưới thân ta, sống không bằng ch*t.”

 

Hắn nhẹ nhàng m/ập mờ vuốt ve mặt tôi.

 

Cơ thể kỳ quái biến hóa làm cho ta càng thêm lo lắng sợ hãi, ta lớn tiếng hô: "Ngươi thích ta đi!"

 

Tay Sở Mặc dừng lại.

Danh sách chương

5 chương
20/08/2025 09:11
0
20/08/2025 09:11
0
20/08/2025 07:24
0
20/08/2025 07:24
0
20/08/2025 07:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Vợ Kiến

Chương 9

2 phút

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

1 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

1 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

1 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

1 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

1 giờ

Cầu chúc gió xuân

Chương 8

1 giờ

Kiếm Heo Hương Nhỏ

Chương 7

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu