Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1
Nam thần của trường Giang Tễ Nguyệt và bá vương trường học Giang Thu Bạch là anh em sinh đôi.
Cả hai đều đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Muốn phân biệt họ cũng rất đơn giản.
Ai không mặc đồng phục, người đó chính là bá vương Giang Thu Bạch.
Nhưng lúc ấy tôi vừa căng thẳng vừa x/ấu hổ.
Khi nhét thư tình vào tay đối phương, căn bản chẳng để ý cậu ta không mặc đồng phục.
2
“Bạn học Giang, xin hãy nhận lấy cái này!”
Tôi cúi gằm đầu, tim đ/ập dữ dội như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.
Đôi tay thon dài kia khựng lại một giây, sau đó nhận lấy phong thư màu hồng của tôi.
Xung quanh lập tức vang lên từng tràng hít khí lạnh.
“Đệt, người kia là ai thế?”
“Gan cũng lớn quá rồi…”
“Dám tỏ tình với Giang Thu Bạch luôn cơ à…”
Giang Thu Bạch?
Đầu óc tôi ong lên một tiếng, vội vàng ngẩng phắt đầu.
Đứng trước mặt tôi không phải Giang Tễ Nguyệt mặc đồng phục chỉnh tề, ôn nhu như ngọc.
Mà là người anh trai song sinh khiến ai nghe tên cũng kh/iếp s/ợ của cậu ấy.
Bá vương trường học — Giang Thu Bạch.
3
Hôm nay Giang Thu Bạch mặc áo thun đen.
Cổ áo hơi mở rộng, để lộ hình xăm thấp thoáng nơi xươ/ng quai xanh.
“Ồ? Đưa cho tôi à?”
Hắn nhướng mày, đôi mắt hoa đào đầy vẻ đùa cợt cùng nguy hiểm.
M/áu trong người tôi như đông cứng lại trong nháy mắt.
“T-tôi nhận nhầm người rồi…”
Tôi định gi/ật lại thư tình, nhưng bị hắn dễ dàng né tránh.
“Đừng thế chứ.”
Giang Thu Bạch cười đầy á/c ý, tiện tay x/é phong thư ra.
“Để tôi xem thử là tên xui xẻo nào viết thư tình cho tôi đây.”
Người trên hành lang càng lúc càng đông.
Mặt tôi nóng bừng, chỉ muốn lập tức biến mất khỏi thế giới này.
“‘Nụ cười của cậu giống như ánh mặt trời tháng ba…’”
Hắn cố ý kéo dài giọng, còn làm động tác buồn nôn.
Xung quanh lập tức bùng n/ổ tiếng cười ầm ĩ.
“‘Mỗi lần gặp cậu trong căn tin, tôi đều chẳng nuốt nổi cơm…’”
Hắn khoa trương ôm ng/ực.
“Ha! Cái kiểu thả thính quê mùa gì thế này?”
Móng tay tôi bấu sâu vào lòng bàn tay, hốc mắt nóng lên.
Điều khiến tôi x/ấu hổ nhất là…
Giang Tễ Nguyệt đang đứng ngoài đám đông.
Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, lặng lẽ đứng đó, ánh mắt phức tạp nhìn sang bên này.
4
Giang Thu Bạch đọc một lần còn chưa đủ.
Hắn lại lên bổng xuống trầm đọc lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Cuối cùng, hắn cười lạnh một tiếng, vo tròn bức thư rồi ném lên không trung.
“Ông đây tuyệt đối sẽ không thích cậu.”
Viên giấy vạch thành một đường cong giữa không trung rồi rơi xuống cạnh chân tôi.
Tôi cúi người nhặt lên, nghe thấy Giang Thu Bạch nói với đám người xung quanh:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy ai nhận thư tình bao giờ à?”
Đám đông cười cười rồi tản đi.
Tôi siết ch/ặt cục giấy nhăn nhúm trong tay, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt nhưng vẫn cố chấp không chịu rơi xuống.
Giang Thu Bạch đứng trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.
“Sao nào? Không định nói thêm gì à?”
Tôi hé môi, cổ họng khô khốc đến mức không phát ra nổi âm thanh.
Nói gì bây giờ?
Nói rằng người tôi muốn tỏ tình thật ra là em trai hắn à?
Chỉ khiến màn s/ỉ nh/ục này trở nên triệt để hơn thôi.
“Thẩm Tinh Châu!”
Tiếng thầy chủ nhiệm Lý vọng tới từ cuối hành lang.
“Chuông vào học reo rồi không nghe thấy à?”
Tôi như được đại xá, cúi đầu vội vàng bỏ chạy khỏi hiện trường.
Phía sau vang lên giọng Giang Thu Bạch lười biếng:
“Tan học đừng vội đi nhé, Tiểu Tinh Tinh.”
Cả lớp lại được phen hú hét ầm ĩ.
Tôi suýt nữa bị chính chân mình làm vấp ngã.
Chương 10
Chương 12
Chương 11
Chương 16
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook